wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện 18+
Bây Giờ 15:03,Ngày 21/04/25
new Các Bạn Truy Cập Wap theo Tên Miền KenhDocTruyen.Com Nếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. Kenhdoctruyen.com là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc.
>

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

» Thể loại: Tiểu Thuyết Hay
» Lượt xem: 47230 Views


Tiểu Tân xoay người lại, nhìn cô, gương mặt cậu ta lần đầu tiên hiện lên một chút bất lực: “Tôi kém Khuất Vân quá xa, vì vậy, em vĩnh viễn không thể tiếp nhận phải không?”
“Không phải vì nguyên nhân này.” Du Nhiên phủ nhận.
“Không, chính là nguyên nhân này.” Ánh trăng yếu ớt rơi vào trong đôi mắt Tiểu Tân: “Đã trải qua biển rộng, nhìn sông nhỏ thế nào cũng không vừa mắt.”
Du Nhiên lắc đầu: “Long Tường, tôi chưa từng cho rằng cậu không bằng anh ấy, thực tế, cậu không có điểm nào không bằng anh ấy.”
Những khi Du Nhiên nghiêm túc, cô sẽ gọi tên cậu ta.
“Sự thật là, tôi tuyệt đối không hơn được anh ta, ở trước mặt Khuất Vân, tôi giống như một cậu bé tùy hứng, còn chưa lớn, hoàn toàn không đáng tin cậy.” Giọng nói của Tiểu Tân bắt đầu lạnh đi.
“Không phải!” Du Nhiên cực lực phủ nhận.
Tiểu Tân: “Vậy vì sao em chưa từng đối xử với tôi như một người đàn ông?!”
Du Nhiên: “Cậu đổ oan cho tôi, rõ ràng tôi có!”
Tiểu Tân: “Lúc nào?”
Du Nhiên: “Mỗi lần ăn cơm xong cậu chủ động thanh toán!”
Tiểu Tân: “…”
Là sét thôi, đánh nhiều thành quen, vì vậy Du Nhiên hoàn toàn không lo lắng Tiểu Tân có xuất huyết bên trong hay không, tiếp tục giẫm lên cái bóng cứng nhắc của cậu ta, đi về phía trước.
Nhưng bỗng nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua, Du Nhiên cảm giác cảnh vật trước mắt di chuyển rất nhanh, ngay sau đó, lưng của cô chạm vào một vật cứng.
Khi phục hồi lại tinh thần, cô mới phát hiện mình đã bị Tiểu Tân kéo vào rừng cây nhỏ bên cạnh.
Mỗi một gốc cây đều cành lá san sát, hợp lại một chỗ, dưới cái nhìn của Du Nhiên, dường như che khuất cả bầu trời.
Tiểu Tân không cho Du Nhiên nhiều thời gian để suy nghĩ, lập tức vươn tới, ép hôn cô lần thứ N.
Đối phó với Tiểu Tân, Du Nhiên có đủ tự tin, vì vậy, ngay từ đầu cô đã không hốt hoảng.
Nhưng sự bình tĩnh như vậy không duy trì được lâu, bởi vì Du Nhiên cảm giác Tiểu Tân lúc này khác với bình thường.
Toàn thân cậu ta bất giác tỏa ra một hơi thở mạnh mẽ, ép buộc, giống như bất cứ ai, bất cứ chuyện gì đều không ngăn được sự tiến công của cậu ta.
Loại hơi thở này đè chặt lên lục phủ ngũ tạng của Du Nhiên, khiến cô bỗng sinh ra cảm giác sợ hãi.
Vội vàng, Du Nhiên muốn giãy ra, nhưng bất kể cô dùng sức thế nào, giãy dụa thế nào, đều không lay động được Long Tường.
Giãy dụa vô hiệu vừa rồi kích động lòng ham muốn kiềm chế của phái mạnh, cậu ta dùng một tay khóa chặt hai tay Du Nhiên trên đỉnh đầu, còn tay kia thò vào từ vạt áo len của Du Nhiên, trực tiếp đáp lên nơi mềm mại nữ tính của cô.
Tay cậu ta dùng rất nhiều sức, giống như một con báo cắn chặt cổ họng con mồi, hút lấy dòng máu mới mẻ, ngọt lành.
Trong giờ khắc này, Du Nhiên hoàn toàn không có một chút lực phản kháng, thậm chí còn bắt đầu run lên.
Nhưng đây chưa phải điều Long Tường muốn, chỉ thế này không đủ thỏa mãn cậu ta.
Cậu ta nhấc cái váy dài đến đầu gối của Du Nhiên lên, ép buộc cô giơ lên một chân, còn bàn tay, thô bạo lướt qua làn da mềm mại của cô, kéo xuống lớp phòng vệ cuối cùng.
Cảm giác đột nhiên lạnh lạnh dưới thân khiến Du Nhiên mở to mắt, cô nhìn thẳng vào Long Tường, nhưng trong mắt cậu ta, cô không nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia nữa.
Tại một giây đó, Du Nhiên cảm thấy người con trai trước mặt này đối với cô là hoàn toàn, hoàn toàn xa lạ.
Trái tim Du Nhiên rơi xuống đất, lăn mấy vòng, sau đó tan thành bụi.
Cô nghĩ, lúc này, mình đi đời rồi.
Ngay lúc Long Tường gần như thực hiện được hành động sai trái, bỗng những tiếng bước chân gấp gáp vang lên.
Trong rừng có rất nhiều lá khô, đôi giày kia giẫm nát thi thể của những tán lá khô, tiếng động lạnh lẽo và tức giận.
Ngay sau đó, một tiếng động trầm trầm mạnh mẽ vang lên ngay bên tai Du Nhiên.
Đồng thời, Du Nhiên nghe thấy Long Tường rên lên một tiếng, tiếp đó, tất cả gông cùm trên người cô đều biến mất.
Du Nhiên không còn sức lực, cứ thế trượt theo thân cây, ngồi xổm lên đám lá khô, cô dùng đôi tay ôm lấy chính mình, đây là sự phòng vệ yếu ớt duy nhất mà cô có thể làm được.
“Ngoan, đứng lên, mặt đất rất lạnh.” Giọng nói của Khuất Vân chậm rãi chảy vào tai cô, thanh tịnh như nước suối, rửa đi hết sợ hãi.
Một đôi tay kéo Du Nhiên lên, một chiếc áo khoác mang nhiệt độ cơ thể trùm lên người cô, sau đó, Du Nhiên được bế lên, lơ lửng trong không trung.
Từng bước một, anh ôm cô ra khỏi rừng cây.
Du Nhiên khẽ ngẩng đầu, ánh trăng lạnh lùng âm u lướt qua gương mặt Khuất Vân như từng sợ chỉ, lướt qua đôi mắt xinh đẹp, hơi thờ ơ của anh, lướt qua cái mũi cao thẳng thanh tú của anh, lướt qua đôi môi đang… mím chặt của anh.
Mỗi khi gặp phải chuyện gì đáng sợ, ký ức của Du Nhiên lại đánh mất trong nháy mắt, cô đã quên mình về tới nhà Khuất Vân thế nào, nhưng cảnh vật quen thuộc trước mắt không ngừng nói cho cô biết sự thật này.
Sô pha mềm mại, chiếc thảm từng nằm rất nhiều lần, trên bàn uống nước là một đôi cốc sứ đầy màu sắc mà cô đã mua, cũng có một loạt kỷ niệm đột nhiên ùa về.
Du Nhiên ấn tượng sâu nhất một cảnh tượng, đó là cô ngồi trên thảm, ngồi xổm, tỉ mỉ đếm số lông mi của Khuất Vân đang nằm ngủ trên sô pha.
Mí mắt bên trái có 136 sợi, mí mắt bên phải có 141 sợi.
Đếm đến mức xương sống, thắt lưng đau nhức, mắt nở hoa, nhưng tuyệt đối không cảm thấy buồn chán, ngược lại còn cảm thấy một niềm vui không biết tên, giống như có thể hiểu thêm một chút về Khuất Vân.
Nghĩ đến đây, bản thân cô lúc đó đã yêu anh biết bao nhiêu.
Trong khi tâm tư còn đang bay lượn, một chiếc áo khoác len khoác lên vai cô, mang tới một cảm giác ấm áp.
Sau đó, một cốc cà phê nóng chạm vào mặt cô.
“Hương vani em thích nhất.” Khuất Vân nói.
Du Nhiên nhận lấy, uống từng ngụm, chất lỏng ấm áp chảy vào bụng cô, trái tim cũng an ổn hơn rất nhiều.
Khi uống xong, cốc cà phê vẫn còn vương lại hơi ấm, Du Nhiên cầm trong lòng bàn tay, xoay tròn nhìn xem.
Phía trên in một tấm hình hoạt hình, một cậu bé, một cô bé, sóng vai ngồi dưới cây đào, trên bầu trời cũng có một trái tim màu hồng đào.
Phong cách trầm ổn của căn nhà này hoàn toàn không phù hợp với những thứ Du Nhiên đòi mua, lúc đó, rất nhiều lần Khuất Vân từng uy hiếp sẽ ném tất cả ra ngoài.
Nhưng không ngờ rằng, cuối cùng, thứ phải ra ngoài lại là Du Nhiên.
Đang cảm thán, áo len bỗng bị Khuất Vân vén lên từ phía sau, Du Nhiên giật mình định nhảy lên lại bị Khuất Vân ấn xuống.
“Trên lưng có vết thương, không xử lý, sẽ nhiễm trùng.”
Lúc này Du Nhiên mới nhớ lại, vừa rồi khi trượt xuống đất, sau lưng quả thật bị vỏ cây thô ráp làm bị thương.
Nơi bị thương trên lưng cách bộ phận mẫn cảm rất xa, đồng thời, nếu không cho anh chạm vào, Khuất Vân nhất định sẽ không bỏ qua, vì vậy Du Nhiên mặc kệ anh.
Ngón tay Khuất Vân nhẹ nhàng bôi thuốc mỡ lên miệng vết thương của Du Nhiên, mang tới một cảm giác ngứa ngứa, từ máu dưới da khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Nhìn cái cốc trong tay, Du Nhiên hỏi: “Tôi cứ nghĩ anh không thích cái cốc này.”
“Không phải không thích.” Khuất Vân ở phía sau đáp.
“Vậy vì sao anh còn luôn uy hiếp muốn ném nó ra ngoài?” Du Nhiên tò mò.
“… Chỉ muốn đùa em thôi, nhìn dáng vẻ hoảng hốt của em rất thú vị.” Giọng nói của Khuất Vân, rất giống với động tác của anh, mềm mại như tơ.
Du Nhiên tiếp tục nhìn cái cốc, một lúc sau mới đặt nó xuống.
Chiếc cốc sứ chạm vào mặt bàn thủy tinh, phát ra tiếng vang leng keng.
“Tiểu Tân… Có lẽ không phải cố ý.”
Đầu ngón tay dính thuốc, dừng lại trên miệng vết thương một lúc, khi tiếp tục di chuyển, sức lực đã lớn hơn một chút: “Điều em muốn nói, chính là câu này sao?”
“Còn nữa, chính là… anh nói đúng.” Hàng mi dài của Du Nhiên rũ xuống: “Tôi quá không hiểu chuyện, đã tổn thương cậu ấy, càng có thể là… tôi đã mất đi cậu ấy.”
“Tôi nghĩ, lỗi của tôi nhiều hơn.” Khuất Vân nói.
“Vì sao lại nói như vậy?” Du Nhiên không hiểu được.
Thắt lưng Du nhiên bất giác thẳng lên, dường như đang vô cùng nghiêm túc chờ đợi câu trả lời của Khuất Vân.
Nhưng mà, trong lúc chờ đợi, làn da mẫn cảm trên lưng bỗng cảm thấy bị đầu lưỡi liếm qua – là lưỡi của Khuất Vân.
Anh liếm vết thương của cô, đầu lưỡi, có chút ẩm ướt, có chút thô ráp, còn mang theo chút rung động.
Toàn thân Du Nhiên cứng đờ, động tác tiếp theo chính là nhảy bật lên, nhưng Khuất Vân đang ôm lấy cái eo nhỏ của cô, cố định cô trên sô pha.
“Đừng nhúc nhích, vừa bôi thuốc xong.” Giọng nói Khuất Vân có chút gì đó thả lỏng, mơ màng.
“Anh làm gì vậy?” Cô muốn hất bàn tay trên lưng ra, nhưng một lúc sau, hai tay cô cũng lâm vào vũng bùn, bị Khuất Vân nắm bên hông.
“Là để tôi xem sao?” Hơi thở của Khuất Vân bay bổng bên tai Du Nhiên.
“Cái gì?” Du Nhiên cố gắng nghiêng đầu.
“Đồng ý diễn kịch với Long Tường, là để tôi xem phải không?” Ngữ điệu của Khuất Vân sâu thăm thẳm.
Nghe vậy, Du Nhiên ngừng giãy dụa, cô muốn cười, lại muốn giận: “Khuất vân, anh không quan trọng như vậy.”...
« Trước1...7273747576...80Sau »

* Tải game 18+ Hót nhất

Bình Luận Bài Viết




Tìm Kiếm
bạn đang xem Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi bạn có thể xem thêm chang giang vien cam thu cua toichang giang vien cam thu cua toi còn nữa nè

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi v2

đang cập nhật thêm

tcm
100/ 100 100 bình chọn
Gần Như Vậy, Xa Đến Thế

•Truyện : Gần Như Vậy, Xa Đến Thế Truyện : Gần như vậy, xa đến thế Tác giả: Tinh Không Lam Hề Nguồn: ex04pro.wap.shDiệp...

Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi

•Truyện : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi Truyện : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi Tác giả : Thuấn Gian Khuynh Thành Sáng sớm,...

Nhà Có Chó Dữ - Thiên Thảo

•Nhà Có Chó Dữ - Thiên Thảo Nhà có chó dữ - Thiên Thảo Giới thiệu: A! Người đàn ông nằm trên sofa trình diện ra tư thế...

Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau

•Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau - Full Yêu nhau lắm cắn nhau đau - Chương 1-2 bản in Đăng ngày 06-06-2013 Chương 1 Phần 1 Trò...

Ông chủ kiêu ngạo

•Ông chủ kiêu ngạo Vì cái gì? Cha của nàng lại trộm cướp buôn bán thông tin cơ mật của người ta, lại còn dụ dỗ vợ...

Xuỵt, Đừng Nói Ta Yêu Hắn - Đan Phi Tuyết

•Xuỵt, Đừng Nói Ta Yêu Hắn - Đan Phi Tuyết Xuỵt, đừng nói ta yêu hắn - Đan Phi Tuyết Văn án: Nhu đạo, không thủ đạo,...

1234...111213»
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00118s. Bản quyền © Kênh Đọc Truyện
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen wap truyện

XtGem Forum catalog