Old school Swatch Watches
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện 18+
Bây Giờ 13:08,Ngày 01/05/26
new Các Bạn Truy Cập Wap theo Tên Miền KenhDocTruyen.Com Nếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. Kenhdoctruyen.com là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc.
>

Đêm Tân Hôn Đến Muộn

» Thể loại: Truyện Ngôn Tình
» Lượt xem: 17050 Views


Quế Lâm nhẹ nhàng đáp:
− Dạ, còn gần một năm nữa mẹ ạ.
Nghe qua, bà Khoa dặn dò thêm:
− Đến khi ra trường thì con hãy vào công ty phụ giúp cho Hoài Bảo luôn. “Đồng vợ đồng chồng, tát biển Đông cũng cạn” mà, con thấy đúng không?
Quế Lâm khẽ đáp:
− Dạ.
Chợt nhớ đến buổi cơm chiều, bà Khoa gọi chị giúp việc:
− Tư à! Tư!
Chị Tư là một phụ nữ tuổi chừng ba mươi mấy, trông rất gọn gàng từ nhà bếp chạy lên khi nghe bà chủ gọi:
− Dạ, bà gọi con?
Thấy chị Tư lên tới, bà Khoa liền hỏi:
− Cơm nước xong cả chưa Tư?
Chị Tư gật đầu:
− Dạ, xong cả rồi bà chủ.
− Vậy thì dọn ra luôn đi nhé.
Chị Tư vừa lui ra vừa đáp:
− Dạ.
Thấy chị Tư vào nhà bếp rồi, Quế Lâm xin phép bà Khoa:
− Mẹ cho con ra sau phụ chị Tư với nhé mẹ.
Bà Khoa không đồng ý:
− Chỉ có mỗi chuyện dọn cơm ra thôi chứ có gì nhiều nhặn đâu mà cần con vào phụ. Hãy ở đây! Nhân có hai đứa ở đây, để mẹ tính xem hôm nào ra Vũng Tàu coi những nhà nghỉ của mình ngoài đó xây dựng đã xong chưa.
Nghe bà Khoa gợi ý như thế, Quế Lâm liền kiếm cớ từ chối ngay. Cô sợ nếu đi chung với bà mà ngủ lại qua đêm thì chẳng lẽ cô và Hoài Bảo lại ngủ riêng phòng. Còn nếu ngủ chung phòng với anh thì cô biết tính sao đây. Từ những lo âu đó, cô vội nói:
− Lúc này con bận thi lắm. Hay là mẹ và anh Bảo đi trước, bao giờ có dịp nghỉ hè hay lễ gì đó thì con sẽ đi cùng.
Bà Khoa lý lẽ:
− Đâu có được! Đi đâu cũng phải có vợ có chồng chứ. Một đứa đi còn một đứa ở nhà thì coi sao được – Rồi nhìn sang con trai, bà Khoa hỏi – Mẹ nói như vậy có đúng không Bảo?
Hoài Bảo không biết phải trả lời mẹ như thế nào cho vẹn cả đôi bên nên anh đành theo ý mẹ:
− Dạ, con nghĩ mẹ nói cũng đúng. Để con chọn thứ bảy, chủ nhật nào đó thuận tiện rồi vợ chồng con đi luôn.
Như muốn kết thúc câu chuyện, bà nói luôn:
− Quyết định vậy nhé Quế Lâm!
Thấy bà Khoa đã quyết như vậy, Quế Lâm nhìn Hoài Bảo có ý không bằng lòng với câu trả lời khi nãy của anh.
Còn bà Khoa thì nghĩ vậy là mọi chuyện đã bàn xong nên đứng lên:
− Đi vào ăn cơm thôi, các con!
Để cho bà Khoa đi trước, còn lại Hoài Bảo, Quế Lâm chất vấn:
− Tại sao anh lại nói với mẹ như thế? Sao anh không viện lý do để em ở nhà. Em đi theo rồi… phải làm sao đây?
Nghe Quế Lâm nói như vậy, Hoài Bảo thắc mắc:
− Em giải thích rõ anh nghe xem. Em nói chung chung như vậy anh không hiểu.
Quế Lâm cố nói ra những trở ngại của hai người:
− Thì đi chung đó! Ngủ chung đó! Làm sao như vậy được chứ?
Giờ đây Hoài Bảo mới chợt nhớ ra. Anh thừ người lẩm nhẩm:
− Anh quên mất chuyện đó! Có mẹ đi theo dứt khoát mình phải ngủ chung một phòng rồi. Còn nếu ngủ riêng thì nhất định là mẹ sẽ để ý – Nhưng rồi anh động viên Quế Lâm – Chuyện cũng đã lỡ rồi, không thể nói đi nói lại được. Mà em cứ an tâm đi, nếu có ngủ chung phòng thì anh sẽ hy sinh nằm dưới gạch cho, vậy được chưa?
Hoài Bảo nói đến đây thì chị Tư bước vào:
− Bà gọi cậu với cô qua dùng cơm.
Hoài Bảo lịch sự đáp lại:
− Cám ơn chị. Tôi và vợ tôi sẽ sang ngay.
Rồi anh nhìn sang Quế Lâm bằng ánh mắt âu yếm và nói một cách ngọt ngào:
− Mình đi thôi em!
Quế Lâm mở to mắt nhìn anh. Tuy biết hai người đang diễn vai nhưng cô vẫn bỡ ngỡ trước những lời âu yếm ngọt ngào của anh. Rồi cô cho rằng, chỉ có những lúc như thế này anh mới cư xử với cô như thế thôi.Lúc Quế Lâm và Hoài Bảo về đến nhà thì đã hơn mười giờ. Hai người vừa vào nhà thì chuông điện thoại chợt reo lên inh ỏi. Hoài Bảo dựng xe xong, anh đến cầm ống nghe lên nghe. Quế Lâm đứng khóa cửa nhưng vô tình cô nghe được câu nói ngọt ngào của anh:
− Anh mới về tới đây.
Rồi anh lại nói tiếp:
− Ngày mai là chủ nhật rồi. Anh sẽ ở bên em suốt ngày. Như vậy, em vừa lòng chưa.
Nghe những câu nói đó, Quế Lâm đã biết là Hoài Bảo đang nói chuyện với ai rồi. Chỉ có với Bách Điệp anh mới có lời nói ngọt ngào như thế mà thôi. Hoài Bảo không để ý gì đến cô, anh cứ tự nhiên nói:
− Được rồi, ngày mai anh sẽ đền cho. Vậy thôi, anh cúp máy nhé!
Khi Hoài Bảo gác máy thì Quế Lâm đã đi vào phòng mình. Cô không ghen nhưng cảm thấy xót xa cho bản thân quá. Vở kịch này không biết cô phải đóng đến bao giờ mới được hạ màn đây.
Ngày mai chủ nhật, Hoài Bảo đã có tiết mục đi chơi rồi. Còn cô sẽ đi đâu đây? Chẳng lẽ cô cứ mãi thu mình vào vỏ ốc một mình sao? Chắc cô cũng phải tìm một nơi nào đó đi chơi cho khuây khỏa.
Còn Hoài Bảo, khi trở vào phòng mình, anh nhớ lại những lời trách móc, giận hờn của Bách Điệp mà thấy khó chịu. Anh có cảm giác như Bách Điệp đang muốn quản lý hết cả mọi cuộc sống riêng tư của anh vậy.
Tự dưng Hoài Bảo nhớ đến Quế Lâm, không biết giờ này cô đã ngủ chưa. Nằm đây mà anh nhớ đến mùi thơm thoang thoảng từ tóc cô, nét mặt trẻ trung nhưng pha chút chịu đựng trông rất đáng yêu của cô. Còn Bách Điệp, từ ngày tai nạn xảy ra với cô, dường như tính tình của Bách Điệp thay đổi hoàn toàn, đôi khi tỏ ra quá đáng khiến anh rất bực mình.
Tuy vậy, nhưng Hoài Bảo vẫn nhớ đến lời hứa của mình, và nhất là lúc này, anh không thể bỏ mặc cô được, khi mà vì anh, cô đã trở nên tội nghiệp thế này.
Nghĩ đến đây, cảm thấy mệt mỏi, Hoài Bảo cố dỗ giấc ngủ cho mình, một giấc ngủ đầy phiền muộn đan xen với những bực mình mà anh tự buộc vào mình dù rằng anh không muốn.
Hoài Bảo tỉnh giấc khi nghe tiếng ồn ào nơi phòng khách rồi tiếp đến là giọng cười trong vắt của Quế Lâm. Anh nghe cô lí lắc hỏi:
− Sao thầy biết nhà Lâm mà ghé qua?
Rồi giọng một người thanh niên:
− Thầy chỉ đi ngang qua đây thôi. Tình cờ nhìn thấy Quế Lâm đứng tưới kiểng nên mới ghé vào đó chứ.
Rồi tiếp đó là giọng Quế Lâm:
− Thầy đi đâu mà sớm vậy thầy?
Giọng một người thanh niên rất ấm trả lời cô:
− Thầy đi mua đồ ăn sáng cho mẹ thôi.
Quế Lâm hỏi tiếp:
− Sao thầy không chở cô đi cùng?
Giọng người thanh niên đáp gọn:
− Có cô đâu mà chở chứ! Thầy còn đang định nhờ Quế Lâm tìm giúp một cô đây.
Quế Lâm vẫn hồn nhiên:
− Thầy chỉ nói vậy cho vui thôi, phải không thầy?
Rồi giọng người đàn ông đáp ngọt lịm:
− Đâu có, thầy nói thật đấy chứ!
Nghe đến đây, Hoài Bảo chợt cảm thấy khó chịu, khác hẳn với cảm giác sảng khoái vừa nãy lúc thức giấc. Anh ngồi dậy, đi vào toilet làm vệ sinh cá nhân. Khi trở ra, anh lại nghe:
− Quế Lâm sống ở đây với ai?
Giọng Quế Lâm thản nhiên:
− Em sống ở đây với người anh họ.
Giọng người thanh niên có vẻ quan tâm:
− Vậy ba má của Quế Lâm đâu mà em phải sống với anh họ?
− Dạ, ba má em mất cả rồi.
Giọng người thanh niên như đồng cảm:
− Anh họ của Quế Lâm làm gì?
− Dạ, ảnh làm cho một công ty du lịch.
Nghe đến đây, Hoài Bảo chợt cảm thấy cơn giận bùng lên trước hai từ “anh họ” mà Quế Lâm gán cho anh.
Anh mặc vội bộ đồ vào, chải sơ mái tóc rồi đi ngang qua phòng khách. Chẳng để Quế Lâm kịp nói năng gì, anh lên tiếng với giọng trịch thượng:
− Ở nhà coi nhà, tôi đi công chuyện đó. Chiều tối tôi mới về.
Nói xong, anh đi luôn ra cửa, chẳng thèm gật đầu chào Chí Văn, người khách của Quế Lâm dù anh đã lịch sự đứng lên chào anh.
Thấy thái độ khác thường của Hoài Bảo, Quế Lâm không khỏi ngạc nhiên. Cô không hiểu sao hôm nay anh lại có thái độ kỳ lạ như vậy. Sợ Chí Văn đánh giá Hoài Bảo, Quế Lâm tươi cười, cố giải thích:
− Thầy biết không, ông anh họ em là như vậy đó. Nói chuyện rất trực tính, nhưng ảnh rất tốt bụng. Mong thầy đừng để bụng thái độ của ảnh.
Chí Văn cũng cười độ lượng:
− Chắc là có chuyện gì đó làm ảnh không vui. Thầy nghĩ đó là chuyện nhỏ thôi. Thầy không để ý đâu.
Chí Văn lại hỏi tiếp:
− Anh ấy đã lập gia đình chưa?
Quế Lâm đành phải lắc đầu, nói cho qua chuyện:
− Anh Bảo vẫn chưa có vợ. Nhưng hình như ảnh đã có người yêu.
Chí Văn nhìn Quế Lâm một cách trìu mến, hỏi tiếp:
− Còn Quế Lâm thì sao, đã có người yêu chưa?
Quế Lâm chỉ mỉm cười không trả lời câu hỏi của Chí Văn. Cô cố tình né tránh, bởi nói thật thì cô chưa thể nói được. Còn nói dối anh thì cô lại không thích. Vì vậy cô đành phải lặng thinh. Với nét mặt đượm buồn, cô chuyển sang chuyện khác:
− Nhà thầy có gần đây không hở thầy?
Vừa suy nghĩ, Chí Văn vừa nói:
− Cách đây khoảng ba cây số. Thế cũng không xa lắm, phải không Quế Lâm?
Nghe câu hỏi có nhiều ẩn ý của Chí Văn, Quế Lâm không biết phải trả lời thế nào, cô tư lự:
− Em chưa biết nhà thầy nên xa hay gần em đâu có xác định được.
Được dịp, Chí Văn nói luôn:
− Hôm nào có dịp, mời em đến nhà thầy chơi.
Quế Lâm lấp lửng:
− Dạ, chuyện đó để lúc nào rảnh hẵng tính.
Chí Văn thật lòng:
− Thầy mời em thật lòng mà.
Quế Lâm đành miễn cưỡng gật đầu:
− Vậy hôm nào em sẽ đến.
Biết Quế Lâm chưa ăn sáng, Chí Văn cũng nghe bụng đói, cộng thêm ý muốn mua bún bó Huế về cho mẹ nên Chí Văn mời:
− Quế Lâm chắc chưa ăn điểm tâm đâu nhỉ?
Quế Lâm thật tình trả lời:
− Dạ.
− Vậy thầy mời em đi ăn bún bò Huế với thầy được không? Thầy biết chỗ này nấu rất ngon. Đi với thầy nhé Quế Lâm....
« Trước1...678910...23Sau »

* Tải game 18+ Hót nhất

Bình Luận Bài Viết




Tìm Kiếm
bạn đang xem Đêm Tân Hôn Đến Muộn bạn có thể xem thêm dem tan hon den muondem tan hon den muon còn nữa nè

Đêm Tân Hôn Đến Muộn v2

đang cập nhật thêm

tcm
100/ 100 100 bình chọn
Lời nguyền Huyết trăng - chap 1

CHAP 1: LỜI NGUYỀN GIA TỘC: Trong sảnh chính của biệt thư Bích gia đông vô cùng. Không chỉ có những cô bác trong dòng họ...

Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh

•Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh Tác giả : Converter: Ngocquynh520 Editor: TiêuKhang Tóm...

Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

•Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn - Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn - Tác giả : Khải Ly, - Thể loại: Ngôn Tình, “Liên quan đến việc...

Cạm Bẫy Của Ái Thê

•Cạm Bẫy Của Ái Thê - Cạm Bẫy Của Ái Thê - Tác giả : Mễ Nhạc, - Thể loại: Ngôn Tình, Tóm tắt truyện: Hắn từ nhỏ...

Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần 2

•Truyện Gia Đình: Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần2 Nguồn: ex04pro..wap.sh Tôi muốn ly hôn (1) “Giang Ly, tôi cuối cùng vẫn...

Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần 1

•Truyện Gia Đình: Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần1 Kết hôn chỉ đơn giản như vậy Tôi quấy quấy cốc cà phê trong tay,nhích...

123456»
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00141s. Bản quyền © Kênh Đọc Truyện
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen wap truyện