Ring ring
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện 18+
Bây Giờ 16:18,Ngày 01/05/26
new Các Bạn Truy Cập Wap theo Tên Miền KenhDocTruyen.Com Nếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. Kenhdoctruyen.com là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc.
>

Đêm Tân Hôn Đến Muộn

» Thể loại: Truyện Ngôn Tình
» Lượt xem: 17055 Views


Không quan tâm đến Bách Điệp nữa, Hoài Bảo ngồi ăn tô phở của mình một cách ngon lành, mặc cho cô muốn làm gì thì làm. Ăn xong, anh bước ra phòng khách, ngồi đốt cho mình một điếu thuốc.
Bách Điệp bỏ ra ngoài là muốn anh phải đến năn nỉ cô, nhưng vì Hoài Bảo cảm thấy đó không phải là lỗi của mình nên anh vẫn ngồi yên với điếu thuốc trên môi. Gương mặt lộ vẻ quyết tâm, anh đề nghị:
− Bách Điệp! Nếu em ngại không muốn đến bệnh viện chữa bệnh thì anh sẽ mời bác sĩ đến đây để khám và điều trị đôi chân cho em, em thấy thế nào?
Bách Điệp gắt gỏng:
− Tôi đã nói với anh nhiều lần rồi, anh còn hỏi gì nữa!
Không còn kiên nhẫn nữa, Hoài Bảo cao giọng:
− Tại sao em cứ muốn làm khó cho anh vậy chứ? Em cứ đòi hỏi mọi thứ nơi anh, mà lại không muốn làm theo ý anh dù là một chuyện nhỏ.
Bách Điệp lại cười gằn:
− Vậy thì anh cứ bỏ mặc tôi đi, tôi không nghe lời anh đó. Ai bảo lương tâm anh cắn rứt làm gì, tôi đâu có cần sự thương hại của anh. Tôi chỉ cần tình yêu thật sự của anh mà thôi. Anh hiểu chứ?
Khi nói câu này, Bách Điệp đã đặt cược một ván cuối cùng. Hoặc là anh sẽ ngoan ngoãn nghe lời cô, còn nếu không thì anh sẽ bỏ rơi cô. Nhưng như thế cũng không sao, cô cũng không mất mát gì, không cần phải đóng kịch thêm cho khổ thân.
Lời của Bách Điệp nói ra đánh đúng điểm yếu của Hoài Bảo là tính trách nhiệm nơi anh. Vì vậy, dù giận nhưng anh cũng không thể bỏ mặc cô được. Anh dịu giọng:
− Em có nghe lời anh thì mới tốt cho em. Em phải hiểu cho anh chứ. Nhưng nếu em không muốn thì anh cũng không ép em nữa. Em cứ làm theo ý muốn của mình – Rồi nhỏ giọng hơn, anh trầm ngâm – Nhưng anh chỉ sợ mai mốt nếu anh phải đi công tác xa một hai ngày hoặc cả tuần thì ai sẽ chăm sóc cho em đây khi Hồng Loan bận việc.
Biết chắc Hoài Bảo không thể bỏ mặc mình, Bách Điệp trở lại vẻ ngọt ngào:
− Bao giờ anh có đi công tác thì anh phải nói cho em biết trước để em dặn Hồng Loan chứ.
Nhớ đến lời của mẹ hôm qua, Hoài Bảo nói luôn:
− Tuần sau gia đình anh sẽ đi Vũng Tàu, chắc là ba bốn ngày mới về.
Với ánh mắt giận dữ, Bách Điệp hỏi ngay:
− Luôn cả Quế Lâm à?
Hoài Bảo gật đầu:
− Ừ, mẹ anh muốn như thế mà.
Bách Điệp mỉa mai:
− Chứ không phải bản thân anh cũng muốn như thế sao? Anh quả thật là một người con hiếu thảo.
Hoài Bảo không kềm được cơn bực bội, anh hỏi:
− Em nói như vậy mà nghe được hay sao chứ?
Bách Điệp cao giọng:
− Đúng, em ghen đó, anh làm gì em nào? Lúc nào anh cũng có con nhỏ đó ở cạnh bên, làm sao anh ly dị nó cho được chứ. Anh chỉ muốn lừa gạt tình cảm của em thôi.
Hoài Bảo cũng lớn tiếng:
− Những suy nghĩ của em thật là nông cạn. Em nghĩ lại đi, Quế Lâm có tội tình gì đâu, mọi chuyện cũng chỉ là do mẹ anh quyết định mà thôi. Cô ấy hoàn toàn vô tội mà.
Bách Điệp cao giọng:
− Anh lại còn dám bênh vực nó ư? Vậy là anh đã yêu nó rồi. Anh đừng gạt tôi nữa!
Lời của Bách Điệp nói, Hoài Bảo cũng không thèm đính chính làm gì. Anh cố kiềm chế cơn giận đang bùng nổ trong lòng. Hoài Bảo nghĩ Bách Điệp thay đổi như thế này có thể là do tổn thương nên anh không nói gì thêm, chỉ cố dằn cơn giận xuống mà thôi.
Thấy Hoài Bảo im lặng, Bách Điệp lại càng lấn lướt hơn:
− Anh đã chấp nhận là anh yêu nó rồi phải không? Vậy thì anh bỏ mặc tôi đi, anh đừng đến đây nữa làm gì.
Hoài Bảo nhìn Bách Điệp bằng ánh mắt lạnh lùng:
− Em thật là quá đáng lắm, anh cố nhịn em bởi vì anh nghĩ em đang bị thương, có thể có sự ức chế nào đó. Nhưng em không chịu hiểu điều đó. Em càng lúc càng làm anh thấy bất mãn.
Bách Điệp không thèm nghe anh nói, cô át giọng anh:
− Nếu anh đã cảm thấy bất mãn với em thôi thì anh cứ đi đi, bỏ mặc tôi.
Hoài Bảo quơ vội chiếc áo khoác, anh đứng lên với nét mặt bừng giận:
− Đây không phải là lần đầu tiên em xua đuổi anh. Câu nói này em đã nói nhiều lần lắm rồi nhưng anh cố nhịn. Bây giờ anh không muốn nghe thêm một lần nào nữa cả. Anh về đây! Nếu khi nào em thấy mình đã sai thì em gọi điện thoại cho anh.
Hoài Bảo đã đi lâu rồi mà Bách Điệp vẫn còn ngồi chết trân trên xe, ánh mắt nhìn vô định, miệng thì lẩm bẩm:
− Quế Lâm! Tất cả là lỗi của cô. Rồi đây cô sẽ phải trả giá, cái giá từ những đau khổ do bị bỏ rơi mà cô đã mang đến cho tôi.
Đôi mắt Bách Điệp chợt sáng lên khi cô nhớ ra là Hồng Loan và Quế Lâm cùng học chung một trường. Chắc hẳn nhờ vào điều này mà cô cùng Hồng Loan có thể nghĩ ra những kế hoạch khác có lợi cho cô hơn. Chắc chắn thế!
Chợt nhớ ra, Bách Điệp tự cười một mình, lẩm bẩm:
− Hắn đã đi rồi, sao mình còn ngồi đây tự đày đọa bản thân mà không xuống bay nhảy thỏa thích.
Nghĩ thế, miệng huýt sáo một bản nhạc vui nhộn, yêu đời, Bách Điệp đến bên điện thoại bấm số máy của Hồng Loan. Một ý nghĩ đã hình thành trong đầu cô.
Đang nằm xem chương trình ca nhạc trên ti vi ở phòng khách, Quế Lâm giật mình khi nghe tiếng còi xe inh ỏi ngoài cổng. Cô giật mình, thầm nghĩ bây giờ đã hơn mười giờ đêm rồi, không biết là ai mà lại gọi cửa muộn như thế này. Chắc chắn không phải là Hoài Bảo rồi, cô nghĩ chắc đêm nay anh ở trong bệnh viện với Bách Điệp luôn vì chân chị ấy vẫn chưa bình phục hẳn.
Ngồi dậy cầm chiếc chìa khóa trên tay đi ra cổng, Quế Lâm thấy Hoài Bảo đang đứng đó thì ngạc nhiên hỏi:
− Em cứ nghĩ là anh sẽ ở lại bệnh viện với chị Bách Điệp đêm nay chứ.
Hoài Bảo vừa đẩy xe vào, vừa nói giọng lè nhè:
− Ở trong đó làm cái gì?
Rồi anh quắc mắt:
− Hay là em không muốn tôi về đây? Em muốn được tự do để tiếp ông thầy giáo của em.
Biết Hoài Bảo đã say, Quế Lâm không trả lời. Cô chỉ lẳng lặng khóa cổng lại rồi đi vào nhà như chẳng hề nghe anh nói gì.
Hoài Bảo đã ngồi vào ghế salon, thấy Quế Lâm đi vào, anh đổi giọng ngọt ngào nhờ cô:
− Cho anh xin ly nước mát đi Quế Lâm!
Quế Lâm đến bên tủ lạnh, rót cho anh một ly nước đầy rồi nói bằng giọng nhẹ nhàng:
− Anh uống đi!
Hoài Bảo nhìn Quế Lâm bằng ánh mắt có pha chút khác lạ rồi anh mỉm cười pha chút buồn phiền:
− Cám ơn em.
Quế Lâm lại hỏi anh:
− Anh ăn cơm chưa?
Hoài Bảo nhìn cô bằng ánh mắt biết ơn:
− Anh no rồi, cám ơn em đã quan tâm.
Như tỉnh lại đôi phần nhờ ly nước mát kia, hình ảnh ông thầy lúc sáng hiện về làm Hoài Bảo thắc mắc, anh hỏi:
− Hồi sáng người đó là thầy giáo của em đó à?
Quế Lâm gật đầu:
− Vâng.
Hoài Bảo suy nghĩ rồi nói:
− Sao trông có vẻ thân mật với em thế?
Quế Lâm không muốn có thêm chuyện, cô chỉ đáp:
− Em không để ý lắm.
Hoài Bảo động viên:
− Em cứ nói thật đi! Anh đâu có quyền gì la rầy hay cấm cản em, tại anh là người có lỗi trước mà.
Nhìn ánh mắt rất thật lòng của Hoài Bảo, Quế Lâm mạnh dạn hỏi anh:
− Sao cử chỉ lúc sáng của anh lại kỳ lạ vậy? Em không thể hiểu được.
Nhớ lại cử chỉ của mình lúc sáng, quả thật là có phần mất lịch sự, Hoài Bảo đành đáp chống chế:
− Tại lúc sáng anh vừa ngủ thức dậy, cảm thấy khó chịu trong người nên không muốn nói chuyện với ai thôi mà.
Quế Lâm cười, cô tin ngay:
− Bởi vậy anh mới cau có phải không?
Hoài Bảo cũng cười. Anh lại hỏi thăm:
− Hôm nay em không có đi đâu chơi à?
Quế Lâm lắc đầu:
− Em ở nhà xem tivi và học bài thôi.
Hoài Bảo lại khen:
− Em ngoan quá Quế Lâm à – Rồi chép miệng vẻ như tiếc rẻ, anh nói tiếp – Mẹ chọn em cho anh quả thật là chẳng sai lầm tí nào. Nhưng anh có lỗi với em nhiều lắm. Nếu có chuyện gì không tốt của anh làm em buồn, anh chỉ mong em hiểu và tha lỗi cho anh.
Quế Lâm từ tốn:
− Được sống như vậy là em yên phận rồi. Bởi vì mẹ anh rất vui, còn em cũng có thể yên tâm học hành. Thật em không đòi hỏi gì hơn.
Hoài Bảo đặt câu hỏi:
− Chẳng lẽ em muốn chúng ta cứ mãi sống giả tạo như thế này sao?
Quế Lâm nói thật lòng:
− Em cũng không muốn nghĩ đến chuyện đó. Anh có muốn ly dị thì xin hãy đợi đến lúc em tốt nghiệp nhé, có được không anh Bảo?
Hoài Bảo hỏi, hơi có vẻ hờn trách:
− Tại sao em lại nghĩ là anh muốn ly dị với em chứ?
Quế Lâm thản nhiên:
− Em biết là anh vẫn còn yêu chị Bách Điệp, anh chỉ xem em như một người em gái mà thôi.
Lòng Hoài Bảo hơi dịu lại khi nghe lời phân trần của Quế Lâm. Nhưng anh nhủ thầm: “Em nghĩ sai rồi Quế Lâm ạ. Khi ở gần bên em, anh cảm thấy rất nhẹ nhàng và thoải mái. Em như một phép màu khiến anh thư giãn mỗi khi mệt nhọc. Còn mỗi khi ở bên Bách Điệp, anh chỉ cảm thấy những nỗi phiền muộn, bực dọc vây quanh. Anh đang muốn trốn chạy khỏi sự kềm hãm của cô ấy đây. Nhưng chỉ vì anh mà cô ấy ra nông nỗi đó, nên bây giờ anh không thể không chịu một phần trách nhiệm được”.
Với ánh mắt buồn buồn, Hoài Bảo hỏi:
− Nếu anh không muốn ly dị với em thì em nghĩ sao?
Quế Lâm vô tư:
− Thì mình cứ sống như thế này thêm một thời gian nữa chứ có sao đâu.
Ánh mắt Hoài Bảo hơi nghịch:
− Đến già luôn thì em có phiền không?...
« Trước1...89101112...23Sau »

* Tải game 18+ Hót nhất

Bình Luận Bài Viết




Tìm Kiếm
bạn đang xem Đêm Tân Hôn Đến Muộn bạn có thể xem thêm dem tan hon den muondem tan hon den muon còn nữa nè

Đêm Tân Hôn Đến Muộn v2

đang cập nhật thêm

tcm
100/ 100 100 bình chọn
Lời nguyền Huyết trăng - chap 1

CHAP 1: LỜI NGUYỀN GIA TỘC: Trong sảnh chính của biệt thư Bích gia đông vô cùng. Không chỉ có những cô bác trong dòng họ...

Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh

•Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh Tác giả : Converter: Ngocquynh520 Editor: TiêuKhang Tóm...

Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

•Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn - Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn - Tác giả : Khải Ly, - Thể loại: Ngôn Tình, “Liên quan đến việc...

Cạm Bẫy Của Ái Thê

•Cạm Bẫy Của Ái Thê - Cạm Bẫy Của Ái Thê - Tác giả : Mễ Nhạc, - Thể loại: Ngôn Tình, Tóm tắt truyện: Hắn từ nhỏ...

Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần 2

•Truyện Gia Đình: Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần2 Nguồn: ex04pro..wap.sh Tôi muốn ly hôn (1) “Giang Ly, tôi cuối cùng vẫn...

Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần 1

•Truyện Gia Đình: Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần1 Kết hôn chỉ đơn giản như vậy Tôi quấy quấy cốc cà phê trong tay,nhích...

123456»
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00059s. Bản quyền © Kênh Đọc Truyện
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen wap truyện