XtGem Forum catalog
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện 18+
Bây Giờ 19:04,Ngày 01/05/26
new Các Bạn Truy Cập Wap theo Tên Miền KenhDocTruyen.Com Nếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. Kenhdoctruyen.com là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc.
>

Đêm Tân Hôn Đến Muộn

» Thể loại: Truyện Ngôn Tình
» Lượt xem: 17057 Views


Những lời mỉa mai của Hoài Bảo khiến Quế Lâm giận muốn điên lên được, cô cũng nói liều theo:
− Anh cho rằng tôi là một người đàn bà không tốt, không đáng tin cậy phải không? Vậy anh muốn xử trí tôi thế nào thì cứ làm đi. Anh giết tôi thì tôi cũng không than van, trách móc gì đâu.
Nghe Quế Lâm thách đố, máu trong người Hoài Bảo như càng sôi thêm lên, anh nói lẫy:
− Giết cô để làm gì? Để tôi phải vào tù sống à? Tôi không khờ dại mà giết chết cuộc đời mình như thế đâu. Bên cạnh tôi còn biết bao nhiêu phụ nữ xinh đẹp, tương lai tôi xán lạn như thế, tôi muốn gì mà không được, chỉ vì kiếp trước dường như tôi mắc nợ cô nên kiếp này phải trả cho xong.
Quế Lâm càng đau đớn hơn khi nghe Hoài Bảo nói như vậy. Thà rằng anh đánh đập, la mắng cô còn cảm thấy dễ chịu hơn là nghe anh mỉa mai mình, cô không thể nào chấp nhận những lời nhục mạ như thế. Nghĩ vậy nên Quế Lâm ngẩng cao đầu nói:
− Anh không thiếu nợ tôi gì hết. Anh đừng lo cho tôi nữa. Từ bây giờ, tôi sẽ không nhận một đồng một cắc nào của anh nữa. Tôi sẽ cố gắng làm việc để trả cho anh những món tiền mà từ trước đến nay anh đã dùng để lo lắng cho tôi.
Cảm thấy hơi hụt hẫng trước cá tính cứng rắn của Quế Lâm, nhưng cơn ghen trong lòng vẫn như ngọn lửa còn nghi ngút, Hoài Bảo cười gằn:
− Cô đã ra trường, đã đủ lông đủ cánh rồi, bây giờ muốn làm gì mà không được. Đồng tiền của tôi, sự lo lắng của tôi đâu còn ý nghĩa gì với cô nữa, phải không?
Gương mặt Quế Lâm không còn vẻ chịu đựng nãy giờ nữa, nét mặt cô lộ vẻ quyết tâm:
− Dù gì thì tôi cũng cám ơn lòng tốt của anh đã dành cho tôi bao nhiêu ngày tháng qua, vì có nó tôi mới được như ngày hôm nay. Nhưng tôi nghĩ mình phải tạo cho mình một cuộc sống tự lập thì sau này sẽ không bị người khác khinh khi nữa.
Những lời nói từ đáy lòng của Quế Lâm khiến cơn giận trong lòng của Hoài Bảo nguội đi một chút. Nhưng không vì thế mà anh có thể bỏ qua chuyện những tấm ảnh đó một cách dễ dàng được. Những tấm ảnh này đã làm anh đau khổ không biết bao nhiêu mà kể khi anh vừa nhận được nó. Dường như nó đã bóp nghẹt quả tim vừa biết đập những nhịp yêu thương của anh dành cho cô, nhưng Quế Lâm nào hay biết.
Muốn làm sáng tỏ nỗi oan của mình, Quế Lâm đành hạ giọng hỏi Hoài Bảo về nguồn gốc của những tấm ảnh:
− Những tấm hình này từ đâu anh có?
Hoài Bảo chán chường nhớ lại:
− Người phát thư của bưu điện gởi cho văn thư của công ty rồi cô ấy đem vào cho tôi. Nhưng cô hỏi chuyện đó làm gì? Chẳng lẽ cô cho rằng tôi đặt chuyện để hại cô hay sao?
Quế Lâm cũng cảm thấy nguôi ngoai, cô nhẹ giọng:
− Tôi chỉ muốn tìm ra nguồn gốc của những tấm ảnh này thôi.
Hoài Bảo lại cười khẩy:
− Tôi khuyên cô đừng nên tìm hiểu để làm gì. Chẳng lẽ cô không thấy những tấm ảnh này hoàn toàn là hình thật cả sao.
Quế Lâm minh oan:
− Nhưng bản chất của những tấm ảnh này vốn không phải là như vậy. Tôi và thầy Chí Văn không có tình cảm gì với nhau ngoài tình cảm thầy trò cả.
Hoài Bảo không muốn tiếp tục câu chuyện nữa, anh buông gọn:
− Không ai có thể chứng minh được. Chuyện trong lòng cô chỉ có cô biết, hắn biết mà thôi.
Nói xong, anh đi thẳng về phòng mình, bỏ lại Quế Lâm ngồi một mình trong phòng, ánh mắt xa vời vợi.
***
Quế Lâm cùng bà Khoa đi siêu thị và dạo một vòng quanh các shop thời trang đến hết cả buổi sáng, cô vẫn vui vẻ đi bên bà.
Tay xách lỉnh kỉnh những túi đồ vào phòng mẹ chồng, Quế Lâm từ tốn:
− Con rót nước cho mẹ uống nhé!
Bà Khoa gật đầu. Quế Lâm đi về phía tủ lạnh, rót cho bà một ly nước suối.
Cầm ly nước trên tay, bà Khoa nói với Quế Lâm:
− Con có muốn đi làm không? Hay con chỉ muốn ở nhà làm cho tốt vai trò của một người vợ hiền thôi?
Quế Lâm lặng lẽ nuốt nỗi nghẹn ngào mà cô đã chịu đựng vào lòng, miệng cố nở nụ cười gượng gạo:
− Ở nhà buồn lắm, chắc con xin đi làm cho vui. Từ khi ra trường đến nay, con đã nghỉ ở nhà cũng hơn một tháng rồi mẹ à.
Bà Khoa tỏ vẻ thông cảm:
− Nếu con muốn đi làm thì chốc nữa khi thằng Bảo ghé đây, mẹ sẽ bảo nó thu xếp cho con vào làm trong công ty nhà luôn. Nó sẽ đưa đón con đi làm cho tiện, có vợ có chồng.
Sợ nói ra ý định của mình làm bà Khoa phật lòng, Quế Lâm dọ hỏi mẹ chồng:
− Mẹ à! Con có quen một người bạn đang làm ở Ngân hàng, nó kêu con đến xin làm chung với nó, mẹ thấy có được không?
Bà Khoa với suy nghĩ mình là một người mẹ thật sự của Quế Lâm, lý lẽ:
− Con đừng bao giờ có suy nghĩ như vậy nhé. Thằng Bảo nó mà nghe được thì con không yên với nó đâu. Con thử nghĩ xem, con là vợ của một giám đốc, chẳng lẽ lại phải đi làm nhân viên của người khác, như thế coi sao được. Vả lại, con còn trẻ đẹp thế này, cho ra ngoài nó không yên tâm đâu.
Quế Lâm biết những suy nghĩ của bà Khoa là rất đúng, nhưng đó là với bao đôi vợ chồng trẻ khác. Còn cô và Hoài Bảo hiện nay nào phải vợ chồng gì, cô với anh không khác gì mặt trời với mặt trăng, làm sao có thể làm việc một cách hòa bình trong công ty được chớ. Nhưng nếu nói sự thật cho bà Khoa biết thì cô không có can đảm mở lời, mà ngay cả Hoài Bảo cũng giống cô thôi. Vậy là tạm thời cô đành chấp nhận làm theo ý muốn của bà. Cô hy vọng sau này Hoài Bảo và cô có thể tìm ra một hướng đi khác thích hợp hơn cho cả hai người.
Nhìn Quế Lâm với vẻ quan tâm, bà Khoa hỏi:
− Mẹ thấy lúc này con gầy lắm đó Quế Lâm. Hay là con đã có tin vui?
Quế Lâm rất hiểu tâm sự của mẹ chồng, cô biết bà rất mong có cháu nội bồng ẵm nhưng cô không biết phải giải thích với bà như thế nào, đành đổ lỗi cho mình:
− Thưa mẹ, trong người con không có gì thay đổi cả, chỉ vì con thấy không được khỏe cho lắm.
Bà Khoa khuyên nhủ:
− Vậy con nên đi khám bác sĩ đi, chứ để như thế này lâu ngày không tốt đâu.
Rồi bà nói luôn nhận định của mình:
− Mà mẹ thấy dạo này thằng Bảo cũng gầy đi nhiều nữa. Mẹ nghĩ hay là hai đứa con thu xếp đi du lịch Đà Lạt một tuần để nghỉ ngơi thư giãn đi.
Quế Lâm cố từ chối:
− Công ty bận nhiều việc lắm mẹ à. Con nghĩ anh Bảo không rảnh đâu, chắc phải đợi dịp gần Tết mới đi được.
Bà Khoa cao giọng:
− Lúc này mà không đi, để đến Tết làm sao mà rảnh được. Lúc đó là thời cao điểm của du lịch mà, con quên sao.
Rồi bà khoát tay:
− Mẹ đợi một chút thằng Bảo đến rồi bàn chuyện này luôn. Con không cần phải lo lắng gì hết, ráng lo ăn uống tẩm bổ cho khỏe mạnh rồi sanh cho mẹ một đứa cháu nội là được rồi.
Nói vậy nhưng khi thấy Quế Lâm dường như đang mang nặng một nỗi niềm riêng tư nào đó không muốn nói nên bà gặng hỏi:
− Mẹ hỏi thật con, chứ con với thằng Bảo có gì giấu mẹ hay không?
Quế Lâm vội lắc đầu:
− Chúng con có chuyện gì phải giấu mẹ đâu chứ.
Bà Khoa gặng hỏi thêm:
− Thằng Bảo nó có thường đi chơi đêm hay không?
Quế Lâm đáp ngay:
− Dạ không đâu. Hết giờ làm việc là ảnh về nhà ngay, không có đi chơi đâu hết ạ.
Tỏ vẻ không tin, bà lý lẽ:
− Chẳng lẽ nó không có tiếp khách ngoài giờ, hoặc quan hệ với ai sao?
Quế Lâm ngần ngừ:
− Dạ cũng có. Nhưng rất hiếm mẹ à.
Nhìn vẻ mặt Quế Lâm dường như không thật cho lắm, nhưng không tiện gặng hỏi nên bà đành gác lại. Lát nữa, chờ Hoài Bảo về đây, bà sẽ điều tra tiếp.
Thấy Quế Lâm vẫn ngồi yên đó, bà Khoa nhẹ nhàng bảo:
− Con cứ về phòng nghỉ một chút đi, đừng lo cho mẹ. Chờ chút nữa thằng Bảo về rồi mình cùng ăn cơm luôn.
Quế Lâm đứng lên:
− Vậy mẹ nghỉ đi, con về phòng. Bao giờ anh Bảo về, con sẽ sang gọi mẹ.
Bà Khoa ngả lưng xuống giường một cách thoải mái rồi từ tốn nói:
− Ừ. Chừng nào thằng Bảo về thì sang gọi mẹ.
Quế Lâm vừa đi ra cửa vừa đáp lời bà:
− Vâng.
Cánh cửa phòng vừa khép lại, bà Khoa không nghỉ mà nằm suy nghĩ về khoảng thời gian vừa qua. Ít khi thấy Hoài Bảo và Quế Lâm cùng về thăm bà. Chẳng hạn như hôm nay, cô tự đi xe đến đây, rồi đến chiều hai đứa lại đi riêng xe về, thật đáng để bà nghi ngờ lắm.
Nghe tiếng chân người ngoài hành lang, bà biết ngay là Hoài Bảo. Anh đang đẩy cửa thật nhẹ bước thật êm vào, chắc là Bảo nghĩ bà đang ngủ.
Thấy mẹ vẫn còn thức, Hoài Bảo đến bên giường, ngồi bên cạnh bà rồi hỏi với giọng quan tâm:
− Mẹ vẫn khỏe chứ ạ?
Bà Khoa cười hiền:
− Mẹ vẫn khỏe. Con mới đi làm về à?
Hoài Bảo bóp bóp nhẹ đôi chân của bà:
− Dạ, con mới về đến.
Bà Khoa dò hỏi:
− Con có sang phòng vợ con chưa?
Hoài Bảo thủng thẳng đáp:
− Con vừa về đến là đến thăm mẹ ngay ạ.
Bà Khoa vừa nói vừa chú ý nét mặt của con trai:
− Mẹ và Quế Lâm đi siêu thị cả buổi sáng nay. Đi chung với nó, mẹ thấy nó không được khỏe lắm. Con có chở vợ con đi khám bác sĩ hay không vậy con?
Hoài Bảo đặt chuyện:
− Con có nhắc Quế Lâm chớ. Nhưng vợ con nói là không có bệnh, nên không chịu đi khám mẹ à.
Bà Khoa hỏi tiếp:
− Vậy con có định cho nó đi làm hay không?
Hoài Bảo thoải mái:
− Tùy Quế Lâm thôi mẹ à. Bao giờ cổ muốn đi làm cũng được con không ép cổ.
Thật ra thì từ hôm xảy ra chuyện những tấm ảnh cho đến nay, Hoài Bảo ít khi nói chuyện với Quế Lâm. Anh đi làm từ sáng cho đến chín mười giờ tối mới về để tránh gặp mặt cô, cho dù trong lòng anh cũng ray rứt lắm. Tiền anh đưa cô chi dụng cô cũng không nhận. Đúng là một cô vợ bướng bỉnh....
« Trước1...1314151617...23Sau »

* Tải game 18+ Hót nhất

Bình Luận Bài Viết




Tìm Kiếm
bạn đang xem Đêm Tân Hôn Đến Muộn bạn có thể xem thêm dem tan hon den muondem tan hon den muon còn nữa nè

Đêm Tân Hôn Đến Muộn v2

đang cập nhật thêm

tcm
100/ 100 100 bình chọn
Lời nguyền Huyết trăng - chap 1

CHAP 1: LỜI NGUYỀN GIA TỘC: Trong sảnh chính của biệt thư Bích gia đông vô cùng. Không chỉ có những cô bác trong dòng họ...

Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh

•Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh Tác giả : Converter: Ngocquynh520 Editor: TiêuKhang Tóm...

Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

•Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn - Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn - Tác giả : Khải Ly, - Thể loại: Ngôn Tình, “Liên quan đến việc...

Cạm Bẫy Của Ái Thê

•Cạm Bẫy Của Ái Thê - Cạm Bẫy Của Ái Thê - Tác giả : Mễ Nhạc, - Thể loại: Ngôn Tình, Tóm tắt truyện: Hắn từ nhỏ...

Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần 2

•Truyện Gia Đình: Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần2 Nguồn: ex04pro..wap.sh Tôi muốn ly hôn (1) “Giang Ly, tôi cuối cùng vẫn...

Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần 1

•Truyện Gia Đình: Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần1 Kết hôn chỉ đơn giản như vậy Tôi quấy quấy cốc cà phê trong tay,nhích...

123456»
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00031s. Bản quyền © Kênh Đọc Truyện
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen wap truyện