wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện 18+
Bây Giờ 23:52,Ngày 01/05/26
new Các Bạn Truy Cập Wap theo Tên Miền KenhDocTruyen.Com Nếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. Kenhdoctruyen.com là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc.
>

Đêm Tân Hôn Đến Muộn

» Thể loại: Truyện Ngôn Tình
» Lượt xem: 17061 Views


Để trả lời anh, Quế Lâm mỉm cười:
− Em định sắp xếp đồ đạc xong mới xuống nói với anh. Em định ngày mai đi Vũng Tàu, nhân dịp “Ngày nhà giáo” ấy mà.
Hoài Bảo có vẻ suy nghĩ, rồi anh thận trọng hỏi thêm:
− Đi về trong ngày hả Quế Lâm?
Quế Lâm ngẩng đầu lên nói:
− Dạ không! Phải ở lại ngủ qua đêm chứ.
Hoài Bảo có vẻ lo lắng, anh hỏi vội:
− Em thấy thế có tiện hay không? Hay là để ngày mai anh đi cùng với em.
Quế Lâm khẽ cười:
− Em lớn rồi mà. Vả lại, ở xa nhà chỉ một đêm thôi, chắc cũng không có chuyện gì đâu. Chuyến đi này là do nhà trường tổ chức mà, em nghĩ chắc là an toàn lắm.
Hoài Bảo gật đầu:
− Nếu được như vậy thì anh mới thấy yên tâm.
Rồi anh nhắc nhở:
− Em nhớ đem theo thuốc cảm và chai dầu nhé, lỡ có bệnh thì có mà dùng ngay!
Quế Lâm mỉm cười vẻ biết lỗi:
− Anh nhắc em mới nhớ, nếu không chắc là em đã quên mất.
Như một người chồng thật sự lo cho vợ, Hoài Bảo nhắc thêm:
− Em nhớ mang theo áo tắm nữa nhé!
− Dạ, có chứ. Em mang theo cái áo tắm mà anh đã mua cho em hôm nọ.
Hoài Bảo gật gù đồng ý:
− Ừ, chiếc áo đó em mặc trông đẹp lắm.
Rồi anh nói thêm:
− Em nhớ đừng tắm buổi trưa nắng nhé, nắng sẽ làm em bị lột da đó.
Quế Lâm ngoan ngoãn đáp:
− Vâng, em biết rồi.
Hoài Bảo hỏi thêm, vẻ ân cần:
− Chuyến đi này chắc là chia tay nhau ra trường luôn phải không Quế Lâm?
Quế Lâm gật đầu:
− Dạ, em đoán là thế.
Biết ngày mai cô đi, tự dưng Hoài Bảo cảm thấy buồn buồn. Anh muốn ở lại nói chuyện thêm một chút với cô nên hỏi tiếp về những dự định trong tương lai:
− Ra trường rồi, em sẽ về công ty làm việc chung với anh chứ?
Quế Lâm hỏi như dọ ý:
− Thế anh có muốn nhận em vào không?
Hoài Bảo cười cười đáp:
− Anh không nhận em thì biết nhận ai bây giờ. Nếu không nhận em sẽ là một sai lầm lớn của anh.
Quế Lâm cảm thấy cởi mở hơn, cô đùa:
− Anh làm như em là một người tài giỏi lắm vậy.
Hoài Bảo nhấn giọng:
− Em thì không tài giỏi gì lắm, nhưng anh tin là em sẽ là người rất được việc.
Nói dứt câu, bỗng anh bỏ đi ra ngoài rồi trở lại rất nhanh với một gói nhỏ trên tay. Hoài Bảo trao gói nhỏ ấy cho Quế Lâm, nói:
− Em đem theo để chi tiêu.
Biết là Hoài Bảo đưa tiền cho mình, Quế Lâm vội từ chối:
− Em vẫn còn tiền đây, anh cất đi.
Vừa nói, cô vừa đẩy gói giấy lại vào tay Hoài Bảo. Thấy vậy, anh tỏ vẻ khó chịu:
− Nghe lời anh, mang tiền theo đi, rồi nhớ mua quà về cho anh!
Rồi không đợi cô từ chối, anh bỏ luôn gói tiền vào túi du lịch của Quế Lâm, miệng dặn dò thêm:
− Tối, em đừng đi dạo dọc theo bãi biển nhé, đi một mình nhiều khi nguy hiểm lắm đấy.
Những lúc như thế này, Quế Lâm mới cảm thấy được sự quan tâm, lo lắng của anh dành cho cô, điều này làm cô thấy rất ấm áp, bao nhiêu đau khổ ngày xưa dường như đã không còn nữa. Cô cảm thấy mình rất hạnh phúc và tự hứa sẽ cố hết sức để giữ nó bền lâu mãi.
Chợt nhớ mình đã làm sẵn một số thức ăn để dành cho anh, cô căn dặn:
− Em đã kho cho anh một nồi thịt kho nước dừa, có đủ ăn trong hai ngày và mấy trái khổ qua em đã hầm sẵn. Khi ăn anh chỉ cần bật bếp hâm lại cho nóng là được rồi. Còn rau cải, dưa leo, em đã rửa sạch, để ở ngăn dưới cùng trong tủ lạnh, khi nào ăn anh không cần phải làm gì hết.
Nghe Quế Lâm căn dặn như thế, Hoài Bảo ngạc nhiên hỏi lại cô:
− Em kho thịt và nấu canh hồi nào vậy, sao anh không biết?
Quế Lâm cười:
− Thì lúc trưa, hình như lúc đó anh đang ngủ.
Hoài Bảo càng quan tâm cô hơn:
− Em cần gì phải làm cho cực nhọc vậy chớ. Chỉ có hai ngày thôi, anh ăn cơm tiệm hoặc sang mẹ ăn cũng tiện vậy. Em nấu nướng cả buổi trưa không được ngủ rồi, giờ còn thức khuya quá làm sao chịu nổi.
Vừa nhìn đồng hồ trên tường, Quế Lâm vừa chống chế:
− Mới có mười giờ thôi mà, đâu có khuya gì mấy đâu anh.
Thấy Quế Lâm đã soạn đồ đạc xong, Hoài Bảo hỏi thêm cô:
− Ngày mai, mấy giờ em đi?
Quế Lâm bỏ chiếc lược, vật dụng sau cùng cần chuẩn bị vào túi xách rồi trả lời:
− Dạ, bốn giờ sáng.
Nghe xong, Hoài Bảo quyết định ngay:
− Để sáng mai anh đưa em đi nhé. Mọi người tập trung ở đâu vậy Quế Lâm?
Cũng muốn được Hoài Bảo đưa cô đi lắm, vừa an toàn vừa khỏi phải gửi xe trong trường. Nhưng nghĩ đến chuyện ngày mai anh còn phải đi làm, muốn giữ sức khỏe cho anh nên Quế Lâm vội từ chối:
− Thôi khỏi đi anh Bảo à. Ngày mai anh còn phải đi làm nữa, thức sớm quá đưa em đi thì không tốt cho sức khỏe của anh. Để em đi một mình rồi gửi xe trong trường cũng được.
Hoài Bảo lắc đầu:
− Bốn giờ sáng trời còn tối lắm, để em đi một mình anh không an tâm đâu. Nghe lời anh đi, đừng bướng bỉnh nữa!
Nói câu này, ánh mắt anh nhìn Quế Lâm có vẻ là lạ. Dường như trong lòng còn muốn nói gì thêm, nhưng rồi anh lại đứng lên:
− Em ngủ sớm đi, đừng thức khuya quá không tốt đâu – Rồi anh dặn thêm – Nếu bốn giờ mà em chưa thức, anh sẽ qua đánh thức em dậy đấy nhé.
Quế Lâm không biết nói gì hơn, cô đành đứng nhìn theo dáng anh, ánh mắt trầm tư. Không biết anh có nhìn thấy, có hiểu rằng lòng cô hiện đang xao động hay không? Trời hôm nay chỉ hanh hanh nắng, làm cho bao nhiêu người thỏa thích đùa trên bãi biển. Quế Lâm cũng hòa vào mọi người, cô đang đùa vui cùng các bạn thì thấy thầy Chí Văn đang bơi lại thật gần cô. Thấy vươn người nắm lấy cái phao mà cô đang đeo. Thấy vậy, cả bọn nhao nhao lên:
− Có thầy Văn ở đây rồi, bàn giao Quế Lâm lại cho thầy rồi chúng mình bơi ra ngoài kia cho thỏa thích các bạn ơi.
Nói xong, cả bọn vẫy tay trêu Quế Lâm:
− Chúc vui vẻ nhé Lâm, chút nữa gặp lại!
Quế Lâm ngại ngùng khi thấy ánh mắt Chí Văn đang đáp xuống làm da trắng mịn của mình cùng những đường cong mà tạo hóa đã ban cho cô. Cô nói như xua:
− Sao thầy không bơi ra ngoài kia cho vui, em ở đây chơi một mình được mà.
Chí Văn lắc đầu:
− Thầy không thích.
Chí Văn vừa nói xong thì ánh chớp đèn chụp hình sáng lên liên tục làm Quế Lâm phải hướng mắt nhìn lên bờ xem có phải có ai chụp hình mình hay không? Như hiểu được ý cô, Chí Văn giải thích:
− Ở ngoài bãi biển là như vậy đó, em đừng lo – Rồi anh ghẹo cô – Bộ em sợ ai chụp lén hình thầy với em rồi đem cho người yêu em xem hay sao vậy hả?
Quế Lâm đỏ mặt:
− Em có người yêu đâu mà phải sợ. Em chỉ sợ người yêu của thầy thấy rồi phiền phức thêm thôi.
Được dịp, Chí Văn tán tỉnh:
− Nếu là người yêu của thầy thì thầy chắc chắn người đó em cũng biết mặt rồi, Quế Lâm ạ.
Quế Lâm vô tư:
− Thầy làm như em quen biết hết các cô gái trên đời này vậy.
Chí Văn khẳng định:
− Em không quen hết mọi người nhưng chắc chắn em phải quen với cô gái này.
Quế Lâm đáp cho qua chuyện:
− Em có hân hạnh như vậy sao?
Giọng Chí Văn chắc nịch:
− Đó hẳn nhiên rồi.
Vừa nói chuyện, Chí Văn vừa đẩy chiếc phao mà Quế Lâm đang đeo ra ngoài xa xa. Không ai để ý đến một vài ánh chớp đèn flash vừa lóe lên gần chỗ hai người.
Những người xung quanh nhìn họ bằng cặp mắt vừa thán phục vừa ghen tỵ, thán phục vì cô có một thân hình hoàn hảo, còn ghen tỵ vì thấy Chí Văn rất xứng đôi với cô. Chợt nhớ đến ánh mắt của Hoài Bảo lúc sáng đưa cô đến trường, dường như anh muốn nói thêm với cô điều gì đó nhưng cố nén trong lòng khiến cho Quế Lâm không còn hào hứng chuyện tắm biển nữa. Cô muốn được lên bờ.
Nghĩ thế, Quế Lâm liền nói với Chí Văn:
− Thầy đi tắm tiếp đi! Em lên bờ ngồi phơi nắng một chút.
Vừa nói, Quế Lâm vừa đẩy phao vào bờ. Chí Văn cũng vào theo, anh nói:
− Không có Quế Lâm, thầy cũng không muốn tắm nữa. Mình lên ghế ngồi xem mọi người tắm cũng thích lắm.
Quế Lâm không có cách nào thoái thác, cô đành lặng thinh chấp nhận. Bước đến những chiếc dù đã mướn sẵn, Quế Lâm ngồi xuống một chiếc ghế bố rồi lấy chiếc khăn lớn quấn quanh người, vậy là cô yên tâm ngồi chờ đám bạn đi lên rồi cùng về tắm rửa nghỉ ngơi.
Chí Văn đưa cho Quế Lâm một con khô mực đã nướng sẵn, anh mời:
− Ăn đi Quế Lâm!
Quế Lâm đưa tay cầm lấy con mực, lịch sự nói:
− Dạ, cám ơn thầy.
Nhưng cả hai không ngờ, nhất cử nhất động của mình đều được ghi lại trong một chiếc máy chụp hình gần đó.
Vừa nhâm nhi con khô mực, vừa nhìn mọi người tắm biển, Quế Lâm thờ ơ nghe Chí Văn trò chuyện bên cạnh mình:
− Khi ra trường em có dự định sẽ xin việc ở đâu chưa Quế Lâm?
Miệng trả lời Chí Văn mà mắt Quế Lâm vẫn dõi xuống biển: Bạn đang đọc truyện online tại website: ThíchTruyện.VN
− Em sẽ về công ty của anh họ em làm việc.
Chí Văn hỏi tiếp:
− Công ty nào vậy Quế Lâm?
− Dạ, công ty du lịch Rạng Đông.
Đã nghe tiếng công ty này từ lâu, Chí Văn ngạc nhiên hỏi thêm:
− Anh họ em làm giám đốc ở đấy à?
Quế Lâm nhè nhẹ gật đầu....
« Trước1...1112131415...23Sau »

* Tải game 18+ Hót nhất

Bình Luận Bài Viết




Tìm Kiếm
bạn đang xem Đêm Tân Hôn Đến Muộn bạn có thể xem thêm dem tan hon den muondem tan hon den muon còn nữa nè

Đêm Tân Hôn Đến Muộn v2

đang cập nhật thêm

tcm
100/ 100 100 bình chọn
Lời nguyền Huyết trăng - chap 1

CHAP 1: LỜI NGUYỀN GIA TỘC: Trong sảnh chính của biệt thư Bích gia đông vô cùng. Không chỉ có những cô bác trong dòng họ...

Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh

•Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh Tác giả : Converter: Ngocquynh520 Editor: TiêuKhang Tóm...

Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

•Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn - Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn - Tác giả : Khải Ly, - Thể loại: Ngôn Tình, “Liên quan đến việc...

Cạm Bẫy Của Ái Thê

•Cạm Bẫy Của Ái Thê - Cạm Bẫy Của Ái Thê - Tác giả : Mễ Nhạc, - Thể loại: Ngôn Tình, Tóm tắt truyện: Hắn từ nhỏ...

Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần 2

•Truyện Gia Đình: Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần2 Nguồn: ex04pro..wap.sh Tôi muốn ly hôn (1) “Giang Ly, tôi cuối cùng vẫn...

Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần 1

•Truyện Gia Đình: Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần1 Kết hôn chỉ đơn giản như vậy Tôi quấy quấy cốc cà phê trong tay,nhích...

123456»
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00032s. Bản quyền © Kênh Đọc Truyện
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen wap truyện

Ring ring