wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện 18+
Bây Giờ 18:43,Ngày 07/05/26
new Các Bạn Truy Cập Wap theo Tên Miền KenhDocTruyen.Com Nếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. Kenhdoctruyen.com là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc.
>

Mê Trước Cưới Sau

» Thể loại: Tiểu Thuyết Hay
» Lượt xem: 34868 Views


“Càng không thể rên rỉ mà cưỡi trên người hắn.”
“Nói tầm bậy, nói tầm bậy!” Tiểu Lộc nhanh tay che miệng Khưu Sinh lại, không cho anh nói tiếp.
Cô nghĩ mình đã nhanh tay bịt miệng rồi, đã cho là vậy rồi.
Đáng tiếc, Khưu Sinh lại dùng hành động thực tế làm Tiểu Lộc thất vọng, “Sự hăng hái đêm qua của em đi đâu rồi? Bác sĩ Tô cũng không phải là người ngoài, không cần phải ngại.”
“Tối qua ai mà không hăng hái chứ……..”
—— Xoảng.
Tiếng vỡ đồ vang lên, chiếc tách nhỏ trong tay bác sĩ ca ca văng tung tóe khắp nơi, chất lỏng không rõ màu sắc vấy lên chiếc áo khoác mày trắng, tạo thành một bức tranh trừu tượng kỳ quái, rất có nét phong độ.
Miệng Tiểu Lộc vẫn duy trì hình chữ O, kinh ngạc nhìn hình tượng Tô Phi bị phá vỡ.
Trong nháy mắt, mọi người đều tụ tập ngoài cửa phòng, vô số anh mắt tập trung nhìn vào.
Người bình tĩnh nhất chính là Khưu Sinh, anh nhếch nhếch khóe môi, xoay người, liếc mắt nhìn ra ngoài, tỏ ý hỏi.
“Không có gì, không có gì, bọn tôi lỡ tay làm rớt chén nước tương, mọi người cứ tiếp tục.” Người nào đó tay đang bị mảnh thủy tinh ghim vào, máu thịt lẫn lộn nghe thấy liền cười lên, phá vỡ tình trạng căng thẳng.
A, là tinh thần gì vậy, bị thương đổ máu còn có tinh thần xem náo nhiệt, khiến Tiểu Lộc không khỏi phải sùng bái.
—— Rầm.
Tô Phi vẫn tiếp tục, lần này là đến ghế dựa, quan trọng nhất chính là, Tô Phi đập thật sự soái, động tác thật tao nhã, hơn nữa còn chắc chắn mảnh vụn ghế phải trúng Khưu Sinh. Xả giận xong, Tô Phi chỉnh trang lại quần áo, như thể không có gì, lên tiếng nói, “Đi, cắt thạch cao.”
Người có tâm kêu lên: ngàn vạn lần đừng đi cắt thạch cao, đắc tội bác sĩ thần thánh.
—— bởi vì hắn sẽ khiến bạn hưởng thụ mùi vị mất hồn của cái gọi là ‘lấy đại đổi tiểu’.
Lúc Khưu Sinh rời khỏi bệnh viện, thạch cao trên đùi cũng không còn, tạo hình soái ca trên cơ bản là đã hồi phục rất khá, còn có thể bước đi như bay. Theo như vẻ mặt anh lúc này, có vẻ là đã rất vừa lòng, nụ cười trên mặt còn chói lọi hơn ánh dương mùa hè.
Cứ như thế, Tiểu Lộc cảm thấy da đầu mình run lên, không dám nhìn vào tay trái của anh, hơn nữa còn đặc biệt không dám nhìn vào ngón giữa thẳng cao dễ thương kia …..
Bởi vì ngón giữa thon dài bị bó bột kia rất Q* rất muốn bị đòn**.
Không khí thật tốt, đến tận lúc cái di động lỗi thời của Khưu Sinh vang lên.
Không phải điện thoại, là tin nhắn. Tiểu Lộc cũng không để ý lắm, từ trước đến giờ cô đều không quan tâm đến cuộc sống cá nhân của Khưu Sinh, nhưng lúc này dường như có khác biệ, bởi Khưu Sinh vừa mỉm cười sau khi đọc tin nhắn kia.
“Ai thế?” Xuất phát từ sự tò mò, Tiểu Lộc hỏi.
“Nhắn sai người.” Khưu Sinh trả lời qua loa, lấp liếm.
“Ồ.” Tiểu Lộc cũng không có ngốc, nhìn sao cũng không thấy giống nhắn sai người.
Nhìn ra vẻ hoang mang của cô, Khưu Sinh không giải thích không phải là muốn gạt cô, chỉ là không muốn cô suy nghĩ nhiều.
Dù sao, cả anh cũng không ngờ Nguyễn Linh đột nhiên lại nhắn tin cho anh, muốn cùng anh ăn cơm, thật ra là có mục đích gì.
Ngày hôm sau, mọi chuyện so với dự đoán ban đầu của Tiểu Lộc càng khoa trương hơn.
Từ Lê Nhược Lâm cho tới sạp báo ngoài cửa công ty, ai cứ nhìn thấy cô, đều dùng ánh mắt âm u khác thường mà đánh giá từ trên xuống dưới.
Càng khoa trương hơn chính là cô phụ trách vệ sinh, cản cô lại, vỗ vai, nói lời chân tình, “Con chính là đứa đêm hôm vận động kịch liệt đến không xuống nổi giường, Trình Tiểu Lộc đó phải không? Con còn trẻ, phải biết kiềm chế, bây giờ đâu còn là thời phải sinh ra đứa con nít mới được con mẹ nó vinh quang đâu. Cấp trên kêu gọi chúng ta phải nuôi con tốt, dạy con ngoan, con phải gánh trách nhiệm rất lớn sau đó, thiếu niên mạnh, Trunh Quốc mạnh!”
Chu cha, có nói quá không vậy? Cô chỉ là xin nghỉ có một ngày thôi, có cần đem chuyện phục hưng cả dân tộc đè lên người cô không?
Sau đó, sắc mặt Tiểu Lộc trắng bệch, hai đấm tay nắm chắc, nhằm phía trước sân khấu, cách phòng họp, trong đó bay ra tiếng nói ngọt ngào của kẻ đầu sỏ gây chuyện, Tiểu Bát: “Anh chờ chút nha, để tôi tìm Tiểu Lộc giúp cho, gần đây thân thể cô ấy không khỏe lắm, hôm qua chồng cô ấy còn gọi điện đến xin phép, nói là buổi tối rất…….”
“Câm, miệng!” Tiểu Lộc dùng một cước đá bay của phòng họp, thi triển chiêu sư tử hống.
“Oái…..” Tiểu Tám ngoan ngoãn ngậm miệng lại, cười gượng, từ từ bước ra ngoài phòng, lết rồi lết, đến khi vượt qua người Tiểu Lộc, dùng giọng điệu ngọt ngào chuyên nghiệp nhắc nhỡ, “Trầm đại nhân tìm cậu, hai người từ từ hàn huyên nha, hôm nay tớ bận lắm.”
Tiểu Lộc không rảnh so đo với cô, ánh mắt kinh ngạc chuyển sang Trầm Thần Xuyên, nửa ngày sau mới có phản ứng, “Anh tìm tôi?”
“Ừm, có vài việc tổng giám tổ ý tưởng nói tìm em thương lượng sẽ tốt hơn.”Hai chân Thần Xuyên bắt chéo, nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha, cười thật nhã nhặn.
“Tôi không có gì để thương lượng với anh.” Đây là một loại tâm lý bài xích bản năng.
Thái độ của Tiểu Lộc là ngoài dự đoán của Trầm Thần Xuyên, nhưng vẫn duy trì nụ cười nghề nghiệp, nói nhẹ: “Là công việc.”
Công việc? Việc cái quỷ sứ! Ai con mẹ nó cũng chưa từng nói cho cô biết, công việc của cô còn phải giao tiếp với tạp chí.
Thật muốn dùng câu Tô Phi nói tặng cho anh ta.
—— đi ăn c*t đi.
Nhưng mà Tiểu Lộc vẫn nén xuống, cô phải làm một phụ nữ tân tiến biết công tư phân minh, “Sao, được thôi. Vậy anh cứ nói, nói xong thì đi ăn c*t đi.”

Chương 24

Câu nói này của Tiểu Lộc, khiến Thẩm Thần Xuyên hoàn toàn sửng sốt, sau một lúc lâu, lắc đầu, cười bất đắc dĩ, “Em vẫn như xưa.”
“Ha ha….” Tiểu Lộc cũng cười theo, cười không mục đích, bởi cô cảm thấy lúc này, ngoại trừ cười ra thì không biết phải nói lại như thế nào, “Trọng điểm, nói vào trọng điểm đi.”
Trước đây, cô vẫn không hiểu vì sao Khưu Sinh làm sao có thể kéo căng da mặt để tươi cười thế này, giờ thì cô đã hiểu, đó là một loại rung động tâm trạng hết sức dữ dội nha.
“Là vầy, người phụ trách sản xuất kinh doanh camera đăng quảng cáo ở tạp chí của anh, thế nên anh muốn thảo luận với em về vấn đề quảng cáo này.” Thẩm Thần Xuyên cũng không muốn bị mất mặt lần nữa, dùng lời ít mà ý nhiều để trình bày mục đích của mình
“Không cần thảo luận đâu, anh chỉ cần cho tôi bản phác thảo, cho biết cần người nào quảng cáo là được. Nếu có yêu cầu đặc biệt gì cần, tôi sẽ sửa chữa đề án trong thời gian sớm nhất, chuyện này sẽ có người khác liên hệ với anh…..”
Anh nghiêng đầu, như thể đang yên lặng lắng nghe, cuối cùng không kiềm được đành lên tiếng, “Em sợ anh?”
Đồng chí, anh có cần đa tâm vậy không? “Tôi sợ nhịn không được mà chém anh.”
“Sao em lại không hỏi anh?”
“……….hỏi cái gì?” Tiểu Lộc ngạc nhiên, chẳng lẽ chuyện tới nước này còn muốn cô làm ra cái dáng bị chồng ruồng bỏ, vừa thấy anh ta liền nước mắt nước mũi tèm lem, bên khóc bên tru?
“Hỏi anh vì sao lại kết hôn với Nguyễn Linh.”
“…………” Y như dự đoán, nhưng Tiểu Lộc vẫn nín thở, chăm chú nhìn Thần Xuyên một hồi, chỉ một khắc thôi cũng lôi đủ cả ngàn lý do ra rồi. Cô sắp xếp chúng lại, “Là vầy, ngay lúc anh vừa đưa thiệp mời, tôi đã có rất nhiều chuyện muốn hỏi anh, nhưng mà bây giờ……..Tôi không biết phải hỏi gì, đột nhiên lại chẳng muốn biết gì cả. Những câu giải thích, những lời hứa hẹn gì gì đó đều thối lắm. Cho nên tôi nghĩ bây giờ dù anh có cho tôi một cái lý do quang minh chính đại gì đi nữa, tôi cũng không cần.”
Không cần? Thẩm Thần Xuyên không nhịn được mà bật ra một tiếng cười lạnh. Từ đầu đến cuối, cô ấy có từng cần qua cái gì không? Anh từng yêu, người anh yêu, là một cô gái quá mức thụ động. Điều này, anh đã biết từ lâu, lại nghĩ bản thân mình trong lòng cô ấy hẳn là đặc biệt……..
Yên lặng một chút, anh lấy lại tinh thần, xem như không có gì, nhếch mép tươi cười, như thể người đứng trước mặt anh lúc này chỉ là người đang hợp tác với mình, không hơn, cũng chỉ có thể là không hơn, “Nếu vậy, chúng ta chỉ nói chuyện công thôi. Đổi người khác vào, anh không ý kiến, nhưng mà, vị khách hàng kia tham gia triển lãm ở đây, ngày mốt đã đi. Nghe nói em đã hẹn khách hàng ăn tối vào thứ năm này, anh cũng sẽ đến, đến lúc đó cũng sẽ nói đến chuyện này, chẳng lẽ em muốn bị hỏi mà không biết trả lời gì cả sao?
“Anh làm gì phải mời cùng ngày với tôi hả?”
“…………”
“Được rồi, được rồi, anh nói tiếp đi!” Tiểu Lộc thỏa hiệp, tự ngẫm lại, người sai cũng không phải là cô, cần gì phải khó chịu.
Đại khái vẫn còn rơi rớt lại chút điểm ăn ý, Tiểu Lộc và Thẩm Thần Xuyên bàn bạc cũng không lâu, cũng đã hiểu gần sát với ý tưởng của anh....
« Trước1...3132333435...58Sau »

* Tải game 18+ Hót nhất

Bình Luận Bài Viết




Tìm Kiếm
bạn đang xem Mê Trước Cưới Sau bạn có thể xem thêm me truoc cuoi saume truoc cuoi sau còn nữa nè

Mê Trước Cưới Sau v2

đang cập nhật thêm

tcm
100/ 100 100 bình chọn
Gần Như Vậy, Xa Đến Thế

•Truyện : Gần Như Vậy, Xa Đến Thế Truyện : Gần như vậy, xa đến thế Tác giả: Tinh Không Lam Hề Nguồn: ex04pro.wap.shDiệp...

Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi

•Truyện : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi Truyện : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi Tác giả : Thuấn Gian Khuynh Thành Sáng sớm,...

Nhà Có Chó Dữ - Thiên Thảo

•Nhà Có Chó Dữ - Thiên Thảo Nhà có chó dữ - Thiên Thảo Giới thiệu: A! Người đàn ông nằm trên sofa trình diện ra tư thế...

Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau

•Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau - Full Yêu nhau lắm cắn nhau đau - Chương 1-2 bản in Đăng ngày 06-06-2013 Chương 1 Phần 1 Trò...

Ông chủ kiêu ngạo

•Ông chủ kiêu ngạo Vì cái gì? Cha của nàng lại trộm cướp buôn bán thông tin cơ mật của người ta, lại còn dụ dỗ vợ...

Xuỵt, Đừng Nói Ta Yêu Hắn - Đan Phi Tuyết

•Xuỵt, Đừng Nói Ta Yêu Hắn - Đan Phi Tuyết Xuỵt, đừng nói ta yêu hắn - Đan Phi Tuyết Văn án: Nhu đạo, không thủ đạo,...

1234...111213»
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00066s. Bản quyền © Kênh Đọc Truyện
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen wap truyện

Snack's 1967