Old school Easter eggs.
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện 18+
Bây Giờ 01:31,Ngày 03/05/26
new Các Bạn Truy Cập Wap theo Tên Miền KenhDocTruyen.Com Nếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. Kenhdoctruyen.com là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc.
>

Hôn Nhân Giấy

» Thể loại: Tiểu Thuyết Hay
» Lượt xem: 39291 Views



Cố Tiểu Ảnh ngẩng đẩu, thấy mắt Quản Đồng tràn ngập sự căng chẳng, nghẹn ngào hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Quản Đồng thấy cô không sao, cuối cùng thở phào yên tâm, mỉm cười nhìn vào mắt cô: “Giờ mới nhớ ra để hỏi hả?”

Cố Tiểu Ảnh bĩu môi: “Anh không nói với em là anh sẽ đến đây”.

Quản Đồng không nén nổi tiếng thở dài: “Cố Tiểu Ảnh, em cũng có nói với anh là em sẽ đến đây đâu!”

Cố Tiểu Ảnh gân cổ lên không phục, bô lô ba la: “Em định nói với anh, nhưng di động của anh cứ mãi không liên lạc được, nên em còn chưa thèm hỏi anh đi ăn chơi nhảy múa ở đâu đấy, anh còn định tính sổ với em à!”

Quản Đồng ngẩn người, mãi mới trả lời: “À… là chuyện hôm nọ à? Anh bị cử đi làm giám khảo cuộc thi tuyển công chức, nên phải tắt điện thoại”.

Cố Tiểu Ảnh bĩu môi, giọng như sắp khóc: “Em tìm anh, anh chẳng thèm quan tâm, giờ còn trách em…hức hức…”

Quản Đồng luống cuống an ủi: “Anh sai rồi anh sai rồi, đều là lỗi của anh, đừng khóc nữa, Tiểu Ảnh, là anh không tốt…”

Đúng lúc đó, phía sau lưng có tiếng ho, Quản Đồng như nhớ ra điều gì, quay đầu lại lúng túng: “Chào chủ nhiệm ạ”.

Cố Tiểu Ảnh nghe tiếng, cũng ngẩng đầu nhìn qua làn nước mắt, chỉ thấy bóng người loáng thoáng. Cô ngẩng mặt khỏi áo Quản Đồng, dụi mắt, lại ngẩng đầu, cuối cùng thấy một người khoảng 50 tuổi, có vẻ là lãnh đạo đang đứng cười nhìn cô cách không xa lắm, rồi hỏi với giọng quan tâm: “Anh Quản, đây chính là lý do anh chủ động xin đến đây dự hội nghị phải không?”

Quản Đồng đ

Và thế là chuyến đi Shangri-la của Cố Tiểu Ảnh tan thành mây khói.

Sau khi ra khỏi bệnh viện, hành trình của cô dính với hành trình của Quản Đồng. Cũng đến lúc đó cô mới biết, “chủ nhiệm” mà Quản Đồng nói đến là chủ nhiệm văn phòng tỉnh ủy, là cấp trên của cấp trên Quản Đồng. Họ đến Côn Minh dự họp, họp xong thì đến Lệ Giang tham quan một ngày, và cũng chính một ngày tự do đó, vì Cố Tiểu Ảnh mà chuyển ngay thành tour du lịch nửa ngày tại bệnh viện Nhân dân Lệ Giang.

Khi quay về Côn Minh, đồng nghiệp ở đó giúp Quản Đồng mua thêm một vé tàu nằm, thế là Cố Tiểu Ảnh biến thành hành lý mang theo của Quản Đồng, đi đâu cũng như hình với bóng. Chủ nhiệm nhìn vẻ ngoan ngoãn của Cố Tiểu Ảnh, rất hài lòng.

Ông khẽ nói với Quản Đồng: “Cô gái này tốt đấy, rất thanh lịch”.

Quản Đồng cười đau khổ: “Chủ nhiệm ạ, thực ra… bản chất cô ấy là người rất hoạt bát”.

Chủ nhiệm nghi ngờ nhìn Cố Tiểu Ảnh đang ngủ thiếp đi ở chiếc bàn nhỏ trên tàu, lại quay ra nhìn Quản Đồng, thở dài “chà chà” hai tiếng, lắc lắc đầu rồi đi lên phía trước tìm người nói chuyện.

Quản Đồng biết chủ nhiệm muốn tạo điều kiện cho mình, nhưng đầu nhìn Cố Tiểu Ảnh đang ngủ trong trạng lắc lư, Quản Đồng lại thấy thương quá. Anh đến bên cô, cúi xuống gọi: “Tiểu Ảnh, đừng ngồi ở đây, dễ bị cảm lắm, ra đây nằm mà ngủ này”.

Cố Tiểu Ảnh lơ mơ mở mắt, nhìn thấy Quản Đồng, lí nhí trả lời anh, rồi cởi giày nằm xuống. Cô để kệ anh cẩn thận đắp chăn cho mình, ngồi xuống bên cạnh cô và cứ thế nhìn cô ngủ suốt dọc đường…

Giữa chừng dường như Cố Tiểu Ảnh gặp ác mộng, giật mình tỉnh dậy, mở mắt gọi “Quản Đồng Quản Đồng”. Quản Đồng cúi người lau mồ hôi trên trán cô, ôm chặt lấy cô, và nói: “Anh ở ngay đây, đừng sợ”. Cô lại yên tâm ngủ thiếp đi, không nhìn thấy nụ cười trên gương mặt Quản Đồng

Vào lúc giữa trưa, tàu vẫn rầm rầm lao đi, ánh mặt trời lọt vào qua khe rèm cửa, chiếu xuống làn mi dài của Cố Tiểu Ảnh, khẽ nhảy nhót theo nhịp tàu chạy. Quản Đồng vẫn lặng lẽ nhìn cô gái bên cạnh mình, và một cảm giác ấm áp như ánh nắng mặt trời cứ dâng lên không dứt. Anh không nén nổi đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay không bị thương của Cố Tiểu Ảnh.

Một cảm giác mềm mại, ấm áp, dễ chịu, ở trong tim.

Lần này, anh và cô không còn lẩn tránh, Lệ Giang là nơi tình yêu của họ bắt đầu, mặc dù ở một nơi không đẹp đẽ gì lắm là bệnh viện, và bối cảnh là tai nạn giao thông đáng sợ dường nào.
nguồn ex04pro.wap.sh
Sau khi từ Vân Nam trở về, cuối cùng thì Cố Tiểu Ảnh và Quản Đồng cũng xác nhận mối quan hệ yêu đương.Một khi lớp giấy dán ngoài đã bị chọc thủng, hai bên đương sự đã vào vị trí chiến đấu, thì sẽ bước ngay tới thời kỳ một ngày không gặp mà như xa cách ba thu.

Hứa Tân tỏ rõ thái độ bất bình đối với việc này; cứ nhìn thấy ngày nào Cố Tiểu Ảnh cũng trang điểm rồi hối hả đến chỗ hẹn là cô lại lắc đầu: “Tiền Trung Thư từng nói thế nào nhỉ? Căn phòng cũ của tôi, một khi đã bắt lửa, thì có dập cũng không tắt được!”

Cố Tiểu Ảnh đứng trước gương, vừa thử một chiếc váy hai dây mới mua vừa cười khì khì: “Làm sao lại phải dập, phòng cũ của người ta có phải dễ bị bắt lửa đâu.”

Hứa Tân kéo ngăn tủ, lục lọi một hồi mới cầm lên một bao giấy thiếc ném qua, rơi đúng lên giường Cố Tiểu Ảnh.

Cố Tiểu Ảnh tò mò đưa tay nhặt: “Cái gì đây?”

“Người ta phát trên đường đấy, mỗi người một túi. Mình dùng không nổi, tặng cậu đấy”, Hứa Tân đắc ý ngâm nga: “Hãy trân cuộc sống, tránh xa khỏi AIDS!”

Cũng đúng lúc đó, Cố Tiểu Ảnh mới nhìn kỹ thứ cầm trên tay, cô ngẩn ra một giây, rồi mặt đỏ bừng như cà chua chín, nghiến răng nghiến lợi: “Hứa Tân!”

Hứa Tân vừa chạy ra khỏi phòng vừa cười to: “Mình chỉ muốn tốt cho cậu, kế hoạch hóa gia đình, trách nhiệm thuộc về tất cả mọi người mà!”

Phía sau lưng cô, Cố Tiểu Ảnh cầm một chiếc gối to, đuổi theo sát sạt!

Khi ra ngoài ăn vào buổi tối, Cố Tiểu Ảnh nghĩ lại chuyện này, không nhịn nổi cười.

Quản Đồng thanh toán tiền xong quay lại, nhìn thấy cô cười, tò mò hỏi: “Cười gì thế?”

Cố Tiểu Ảnh lắc đầu, rồi đột nhiên lại ngẩng đầu cười khì khì hỏi: “Em có thể đến chỗ anh tham quan một chút không?”

Quản Đồng sững người, mãi không định thần lại được.

Cố Tiểu Ảnh thấy vẻ sững sờ của anh, trong lòng thầm nghĩ: đúng là chẳng ra làm sao, mình thẳng thừng quá, sao lại dọa cho cậu bé thật thà sợ đến thế chứ?

Đến lúc này Quản Đồng mới phản ứng kịp, cười cười đáp: “Tất nhiên là được rồi”. Khi đó, Quản Đồng vẫn chưa biết Cố Tiểu Ảnh chỉ là tò mò bất chợt, muốn đến kiểm tra một chút xem mức độ sạch sẽ nơi anh ở đến đâu, và Cố Tiểu Ảnh cũng không nghĩ đến, có những chuyển biến, thực ra chỉ cần một cơ hội. Hay nói cách khác, giây phút căn nhà cũ bị ngọn lửa thiêu rụi, đã không còn xa nữa.

Vậy là, ăn uống xong, hai người tay trong tay về nhà Quản Đồng.

Kết quả là, cũng chính tối hôm đó, Cố Tiểu Ảnh tự nhiên có ba điều “không ngờ”.

“Điều không ngờ”hứ nhất là: không ngờ nơi ở của một người đàn ông độc thân lại sạch sẽ đến thế!

Lúc mới bước vào phòng khách nhà Quản Đồng, Cố Tiểu Ảnh rùng mình. Căn phòng cũ đoán chừng được xây vào cuối những năm 70 của thế kỷ XX được anh chàng này dọn dẹp sạch bong, bàn ghế gọn gàng, đồ đạc ngăn nắp, đến ga trải giường cũng không có nếp nhăn!

Suy nghĩ đầu tiên của Cố Tiểu Ảnh là: Đây có đúng là một người đàn ông không nhỉ?

Cô giả vờ nhìn bốn phía, trong lòng tính toán rất gian: nếu kết hôn với người đàn ông này, mình sẽ không còn bị mẹ la mắng nữa nhỉ? Chà chà, có khi mẹ còn ngạc nhiên đến phát khóc lên nữa ấy chứ, rồi sẽ ấp úng hỏi mình: “Con chăm chỉ thế này từ bao giờ vậy, lại còn biết thu dọn nhà nữa”…

Tốt lắm- Cố Tiểu Ảnh thầm nghĩ và gật đầu, “điều không ngờ” đầu tiên mang đến nhiều lợi ích quá.

“Điều không ngờ” thứ hai: không ngờ Quản Đồng lại có một kho tàng sách đồ sộ đến như vậy!

Khi vừa bước vào phòng khách kiêm phòng đọc của Quản Đồng, Cố Tiểu Ảnh rùng mình lần thứ hai. Trên giá sách đơn giản chiếm trọn một bức tường là gần một vạn cuốn sách được phân loại cụ thể, từ Nietzsche Russell Vương Quốc Vĩ đến Tư bản luận của Marx và Engels. Phía sau có cả một hàng sách loại các lãnh đạo buộc phải đọc?!

Đã thế, điều đáng ngưõng mộ nhất nhất nhất là: bên trong còn rất nhiều sách, đều là sách quý hiếm, mà Cố Tiểu Ảnh muốn mua từ lâu, nhưng không thể mua được.

Dưới ánh đèn sáng chói ban đêm, Cố Tiểu Ảnh mắt sáng rực nhìn không chớp cái giá sách, thiếu nước lao vào ôm hết vào lòng. Ánh mắt như hổ đói vồ mồi đến suýt làm Quản Đồng hoảng sợ.

Mãi một lúc, anh mới thấy Cố Tiểu Ảnh quay đầu lại, nhìn anh với khuôn mặt đỏ bừng, hỏi: “Nếu em kết hôn với anh, thì toàn bộ số sách này sẽ thuộc về em đúng không?”

Tư duy của Quản Đồng không nhanh bằng Cố Tiểu Ảnh, ngay lập tức bị hai chữ “kết hôn” làm cho tê liệt một nửa bên não.

Một lúc lâu sau, anh mới buồn bã đáp: “Anh không bán thân!”

Cố Tiểu Ảnh lại phấn khích nhìn anh, nói như đinh đóng cột: “Em mua!”

Trong lúc Quản Đồng mắt chữ A mồm chữ O không nói được lời nào…...
« Trước1...1011121314...67Sau »

* Tải game 18+ Hót nhất

Bình Luận Bài Viết




Tìm Kiếm
bạn đang xem Hôn Nhân Giấy bạn có thể xem thêm hon nhan giayhon nhan giay còn nữa nè

Hôn Nhân Giấy v2

đang cập nhật thêm

tcm
100/ 100 100 bình chọn
Gần Như Vậy, Xa Đến Thế

•Truyện : Gần Như Vậy, Xa Đến Thế Truyện : Gần như vậy, xa đến thế Tác giả: Tinh Không Lam Hề Nguồn: ex04pro.wap.shDiệp...

Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi

•Truyện : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi Truyện : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi Tác giả : Thuấn Gian Khuynh Thành Sáng sớm,...

Nhà Có Chó Dữ - Thiên Thảo

•Nhà Có Chó Dữ - Thiên Thảo Nhà có chó dữ - Thiên Thảo Giới thiệu: A! Người đàn ông nằm trên sofa trình diện ra tư thế...

Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau

•Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau - Full Yêu nhau lắm cắn nhau đau - Chương 1-2 bản in Đăng ngày 06-06-2013 Chương 1 Phần 1 Trò...

Ông chủ kiêu ngạo

•Ông chủ kiêu ngạo Vì cái gì? Cha của nàng lại trộm cướp buôn bán thông tin cơ mật của người ta, lại còn dụ dỗ vợ...

Xuỵt, Đừng Nói Ta Yêu Hắn - Đan Phi Tuyết

•Xuỵt, Đừng Nói Ta Yêu Hắn - Đan Phi Tuyết Xuỵt, đừng nói ta yêu hắn - Đan Phi Tuyết Văn án: Nhu đạo, không thủ đạo,...

1234...111213»
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00049s. Bản quyền © Kênh Đọc Truyện
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen wap truyện