XtGem Forum catalog
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện 18+
Bây Giờ 19:05,Ngày 06/05/26
new Các Bạn Truy Cập Wap theo Tên Miền KenhDocTruyen.Com Nếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. Kenhdoctruyen.com là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc.
>

Thầy Ơi Em Ghét Thầy

» Thể loại: Truyện Teen
» Lượt xem: 42266 Views


Tôi hướng cửa sổ xe vẫy vẫy tay, chậm rãi đi về phía nhà mình.
n� /p�rPd
Tôi run rẩy đứng lên, anh ta chạy tới trước mặt tôi, khoé mắt, đuôi lông mày đều lạnh lẽo, thấy cả người tôi ướt đẫm, càng không nói hai lời kéo tôi vào dưới ô.
Tôi bướng bỉnh căn đôi môi run rẩy, Chu Dật bỗng dung nắm cằm tôi, bức tôi nhìn thẳng hai mắt sắc bén của anh ta, mỗi chữ mỗi câu đều tức giận bức người nói: “Chu Đạm Đạm, thầy thực sự là quá thất vọng với em rồi.”
Tôi không đẩy anh ta ra, nước mắt lại một lần nữa không chịu thua kém mà chảy xuống: “Em cũng rất thất vọng đối với thầy!”
Anh ta bung dù đứng ở trong mưa, đôi mắt đen kị nhìn tôi, không đành lòng mà giơ tay lau nước mắt cho tôi, tôi phẫn nộ kéo tay anh ta ra: “Thầy có biết vì sao em thất vọng với thầy không?”
“Bởi vì thầy ngay cả một cô gái mười tám tuổi cũng không bằng! Thầy ngoài miệng thì nói không thích, lại còn đuổi theo em, em là gì của thầy hả, không cần thầy chăm sóc như thế, thầy là một loại người nhát gan.”
Vẻ mặt anh ta tái nhợt, trước nắm cổ tay tôi: “Chu Đạm Đạm, em theo thầy về nhà.”
“Ai muốn về với thầy, em không cần. Thầy buông ra!”
Tôi dùng sức thoát ra khỏi tay anh ta, còn tiện thể đá anh ta một cái, sau đó rống lớn một câu: “Thầy! Em ghét thầy!” Liền xoay người chạy…
Mưa to giống như viên đạn bắn vào người tôi, đối với tôi đã không còn cảm giác đau đớn, ý nghĩ vừa bị cồn làm mê muội đã bị nước mưa gột sạch, tỉnh táo lại.
Tôi đi trên đường, còn không bằng một con chuột ướt sũng, có đôi tình nhân tốt bụng đem cái ô dư ra cho tôi, tôi cười từ chối. Tôi chỉ muốn cho trận mưa này thức tỉnh mình, làm cho tôi không còn si mê con người nhát gan Chu Dật này nữa!
Tôi ướt sũng lang thang trên đường, không dám về nhà.
Lbiết Chu Dật thì ngược lại với tôi, đang ở trên đường lo lắng tìm tôi.
Áo khoác của tôi bỏ quên trong quán bar, trên người chỉ còn khoảng ba mươi mấy đồng, ở trạm taxi kêu một chiếc xe, báo ra địa điểm của một người quen, cuối cùng trả tiền thì tiêu hết gần ba mươi hai đồng.
Chỗ này tôi đã tới hai lần, vừa xa lạ vừa quen thuộc như vậy, tôi ướt sũng đứng trong thang máy, cảm thấy bản thân lại làm một chuyện ngu xuẩn.
Nhưng tôi làm nhiều chuyện ngu xuẩn như vậy, bạn cũng quan tâm chuyện này sao?
Tôi đi tới trước cửa nhà anh ta, lẳng lặng đứng một lúc, sau đó do dự ôm đầu gối ngồi ở cửa.
Liên quan đến việc mắc mưa, cả người tôi đều đang lạnh run, tay chân cứng ngắc, môi lạnh buốt, quần áo ẩm ướt, mưa lạnh xâm chiếm cùng việc tiếp xúc với sàn nhà lạnh giá, một sự bứt rứt lan tràn đến toàn thân lạnh lẽo.
Tôi lấy tay lau khô nước trên mặt, vẫn ngồi tại chỗ không nhúc nhích.
Có lẽ rất nhiều năm sau, tôi sẽ cảm thấy quyết định lúc này của tôi không ngu ngốc, suy nghĩ cũng không cần suy nghĩ làm ra một số chuyện không có lí trí, nhưng hiện tại tôi không quan tâm, tôi giữ vững dũng khí dám yêu dám hận chạy tới cửa nhà Chu Dật chờ anh ta, mặc dù không biết anh ta không ở nhà.
Nếu đêm này, tôi không cương quyết làm như vậy, tôi nghĩ tôi sẽ hối hận, nhưng tôi không muốn khiến cho mình lúc còn trẻ như vậy lại làm rất nhiều rất nhiều chuyện hối hận, thế cho nên sau này già rồi, một phần ba hồi ức của tôi tất cả đều là hối hận.
Tôi ôm đầu gối ngồi ở cửa nhà anh ta thật lâu thật lâu, điện thoại di động hết pin tắt máy, tôi không biết thời gian.
Giữa lúc tôi sắp buồn ngủ thì thang máy đối diện “Đinh” một tiếng làm tôi giật mình tỉnh giấc, tôi vội vàng đứng thẳng dậy, linh tính mạnh mẽ nói cho tôi biết là Chu Dật.
Cửa thang máy chậm rãi mở ra, bên trong đi ra một thân ảnh uể oải, cây dù đen ban đầu đã không còn, mái tóc đen dày cũng không còn hình dạng.
Vẻ mặt Chu Dật trắng bệch lấy ra chiếc chìa khoá đi về hướng tôi, sau đó ngẩng đầu, tay dừng lại giữa không trung, cùng lúc kinh hỉ nhìn tôi, bước qua.
Môi của anh ta hơi mở ra, âm thanh trầm thấp khàn khàn: “Em… Sao lại ở chỗ này?”
Tôi cắn môi, thì thào nói: “Thầy…”
“Em đứng lên trước đi.”
“Chân tê rồi, không đứng lên được.” Tôi đáng thương nói.
Anh ta ngồi xổm xuống, hai tay vắt ngang hai tay của tôi, ôm tôi lên. Lập tức lấy chìa khoá ra mở cửa phòng.
Tôi dè dặt kéo góc áo của anh ta: “Thầy, em đến để xin lỗi.”
“??”
“Vừa rồi ở cửa quán bar em không nên nói thầy như vậy, em sai rồi, sau này em không bao giờ sẽ đến làm phiền thầy nữa…”
Tôi còn nói chưa dứt lời, cả người đã bị anh ta ôm chặt, trọng lượng cơ thể hầu như đều dựa vào trong ngực anh ta, cằm bị bàn tay to của Chu Dật nâng lên, một nụ hôn cực nóng cứ như vậy ấn xuống.
Cả người tôi giống như bị lửa đốt, từng giọt mưa trên mái tóc đen của anh ta rơi xuống xương quai xanh của tôi hoá thành dòng nước chảy vào trong quần áo, tay kia vuốt ve sau lưng tôi.
Đôi môi nóng bỏng chặt chẽ đè nặng tôi, ở trên môi tôi trằn trọc vụng trộm ma sát nhiều lần, thân thể của tôi dần dần nóng lên, thậm chí còn sinh ra một loại dục vọng không thể cưỡng lại, xem xét, nhón ngón chân nhiệt tình đáp lại anh ta.
Chu Dật kéo gáy tôi, tôi lảo đảo ngã lên sô pha, anh ta ôm tôi, chiếc lưỡi linh hoạt cạy mở khớp hàm của tôi, tiến quân thần tốc, mút, liếm...
Tôi thở càng ngày càng gấp, thân thể mềm mại không xương leo lên trên người anh, nhắm mắt lại.
Đôi môi hơi mỏng của anh ngậm cánh môi tôi, ngu muội khẽ nói thầm với tôi: “Xin lỗi.”Lén lút
Tôi quy củ trở về nhà, nửa người dưới bắt đầu bủn rủn, hời hợt, lại rất khó chịu.
Ngồi ở phòng khách một lúc, ba sẽ trở về, tôi giống như tội phạm vừa mới được thả ra khỏi nhà tù, bắn lên từ ghế sô pha, cẩn thận nhận lấy đồ ăn trong tay ông: “Ba~ Ngài đã về rồi!”
Ba tôi nghiêng đầu xem xét hai mắt tôi: “Đây là thế nào, sao cười cứng ngắc như vậy?”
Vẻ mặt của tôi lập tức mắc kẹt giữa không trung, co rút, nói: “Có thể là ngày hôm qua ăn nhiều quả óc chó quá, cạp cạp.”
Mẹ ơi, tôi thật muốn dùng gạch đập chết chính mình, còn cạp cạp nữa chứ!
Ba nghĩ rằng tôi đang chọc cười, đặc biệt phối hợp cười hai tiếng, còn khen ngợi: “Đạm Đạm, thật buồn cười.”
Tôi thiếu chút nữa đâm tường mà chết, gặp phải một ông bố ngốc bẩm sinh như thế tôi có thể không sao ư? Tôi giúp để đồ ăn vào tủ lạnh, lúc đi ra thuận tiện rót cho ba một ly nước.
Ông đứng ngồi không yên trên sô pha, tôi nhìn vẻ mặt của ông, cảm thấy có chút bất thường.
“Ba, ba làm sao vậy?”
“Hả?” Ông hoảng hốt nhìn tôi, theo phản xạ có điều kiện mà giấu tay sau lưng: “Hơi mệt, ba vào phòng nghỉ đây.”
Tôi híp mắt lại, quấn đến bên cạnh ông: “Cho con xem tay của ba!”
Vẻ mặt ông đau buồn, dù bị thúc giục vẫn không nhúc nhích.
Vì vậy giọng của tôi tăng lên quãng tám: “Ba, đưa tay ra đây!”
Lúc này, ông mới dè dặt đưa tay trái ra, tôi vừa nhìn mới biết được tính nghiêm trọng của nó, trên lòng bàn tay là một dấu vết lớn, mặt trên nổi lên mấy cái mụt nước, hẳn là bị phỏng.
Tôi chân chính tức giận: “Ba, bị phỏng nghiêm trọng như thế mà ba che giấu cái gì chứ, chúng ta đến b
Ba thở dài, rút tay lại: “Ba con đã già rồi, cái này còn không biết ư, từ sáng sớm đã đến phòng khám bệnh của chú Trương ở góc đường xem qua rồi, cũng bôi thuốc rồi.”
Tôi nghi ngờ nắm tay ông nhìn chăm chú một lúc mới nói: “Không được, con không tin chú Trương thành thạo thuật chữa bệnh, ba vẫn nên theo con đến bệnh viện khám, phỏng nghiêm trọng như thế, thật là, làm sao bây giờ?”
Ba giằng co không muốn: “Đản Đản, con cứ vào phòng ôn bài đi, chút vết thương nhỏ này thực sự không sao đâu.”
Tôi cũng khó lay chuyển, không chịu thả ra: “Không được, con lo lắng, huống chi hiện tại ba là đầu bếp của nhà hàng, tay bị thương sao được.”
Cuối cùng, ông đối phó không được với tôi, đồng ý cùng tôi đến bệnh viện khám.
Lúc ra khỏi cửa, ông bất đắc dĩ lắc đầu với tôi: “Đản Đản, con đứa nhỏ này, từ lúc xảy ra chuyện của mẹ con, liền không thể nhìn thấy người khác bị thương, cái thói quen này của con phải thay đổi hay không thay đổi mới tốt đây.”
Tay tôi nắm chìa khoá, giả vờ thoải mái trả lời: “Chẳng lẽ không tốt, như vậy mới có thể chăm sóc cho ba mà.”
May mà gần nhà của tôi có một bệnh viện chính quy lớn, không để chậm trễ thời gian, tôi liền lấy số cho ba.
Có lẽ là vì đúng lúc cuối tuần, trong bệnh viện tấp nập người, xen lẫn với mùi cồn và tiếng khóc của trẻ con.
Tôi có ấn tượng không tốt với bệnh viện, trong trí nhớ của tôi nơi này là một chỗ đầy mùi máu tanh và thuốc sát trùng, bác sĩ cũng không dễ gần, thậm chí có thể xem là không kiên nhẫn, biển người nhiều lắm, có người ăn mặc gọn gàng, cũng có người áo quần tã tơi, có thể nói là nhìn thấy đủ các hạng người.
Tôi không chịu được cảm giác này, cho nên thừa dịp lúc ba băng gạc, chạy ra cửa bệnh viện hít thở không khí trong lành.
Trận mưa to tối hôm qua đã rửa sạch toàn bộ dơ bẩn của thành phố, đổi lấy thời tiết nắng đẹp ngày hôm nay. Hai cây đại thụ không biết tên của bệnh viện đã rụng hết lá, trơ trụi đong đưa trong gió, mùa đông này lén lút phủ xuống bên cạnh chúng tôi không biết từ lúc nào.ng một hồi, tôi vừa định xoay người đi vào đón ba, đột nhiên có người vỗ mạnh lên vai, tôi kinh ngạc quay đầu lại, lấy làm kinh hãi, hoá ra là Lí Đông Lâm....
« Trước1...3738394041...63Sau »

* Tải game 18+ Hót nhất

Bình Luận Bài Viết




Tìm Kiếm
bạn đang xem Thầy Ơi Em Ghét Thầy bạn có thể xem thêm thay oi em ghet thaythay oi em ghet thay còn nữa nè

Thầy Ơi Em Ghét Thầy v2

đang cập nhật thêm

tcm
100/ 100 100 bình chọn
Lời hứa dưới anh ban mai

TÁC GIẢ: Nguyễn Tú Bình * Lâm Nhã Băng ( junny): 18 tuổi … chưa ai biết mặt + Tính cách: dễ gần ,thân thiện...

Mối Tình Đầu và Bạch Mã Hoàng Tử

Tác giả: $aki Đánh giả theo độ tuổi: Thôi bỏ qua mục này đi, kiểu gì mà mọi người chả đọc tiếp :v Thể...

Anh là đồ ngốc chứ không phải em

Anh là đồ ngốc chứ không phải em Em nở một nụ cười và nghiêng người đặt xuống đôi môi còn lem ít máu của anh một...

Đương Gia Cách Cách

•Đương Gia Cách Cách Tóm tắt truyện: Nghe nói Long gia giàu có sung túc một phương, là đại phú hào, mỗi ngày đều thu vào...

Thật Xin Lỗi , Cút Thôi.!

•Truyện Thật Xin Lỗi , Cút Thôi.! Truyện THẬT XIN LỖI, CÚT RỒI! Tác giả: Tác giả: Duyệt Vi Chương 1: Hề Hề bỏ trốn...

Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến ĐauThương

•Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương Tác phẩm : Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương Tác giả : Mộ Hạ Tình yêu...

1234...111213»
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00046s. Bản quyền © Kênh Đọc Truyện
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen wap truyện