wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện 18+
Bây Giờ 06:59,Ngày 06/05/26
new Các Bạn Truy Cập Wap theo Tên Miền KenhDocTruyen.Com Nếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. Kenhdoctruyen.com là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc.
>

Thầy Ơi Em Ghét Thầy

» Thể loại: Truyện Teen
» Lượt xem: 42262 Views


Hiện tại ở trong lòng tôi còn rối loạn hơn so với dây thừng, so với cuộn len sợi, căn bản là không để tâm lĩnh hội lời nói này của anh ta, dư vị cau mày vẫn chưa qua đi vì câu nói sóng to gió lớn kia của Lăng Linh.
Không biết Chu Dật lại nói cái gì ở trước mặt, các bạn học ở phía dưới đồng loạt oà lên tiếng vỗ tay,ũng học theo mà vỗ tay.
Chờ im lặng lại, trên mặt Chu Dật trầm mặc vài giây, sau đó giọng điệu mang theo một loại đùa giỡn: “Để làm dịu đi một chút bầu không khí ôn tập căng thẳng của mọi người mấy ngày gần đây, thầy quyết định tổ chức một trò chơi nhỏ.”
“Mời một em học sinh lên đây làm mẫu cho mọi người một chút các kiểu dáng tươi cười, ví dụ như cười mỉm, cười mỉa mai, cười giả dối, cười nhạt, để cho mọi người sửa chữa, thế nào?”
“Dạ!~~~~~~” Cả lớp cùng đồng thanh.
Khá lắm, cưỡng ép một người đi lên biểu hiện sự ngu ngốc, sau đó bị hơn người vây xem, loại chuyện này cũng chỉ có tên Chu Dật cõ khả năng nghĩ ra!
Mọi người ở phía dưới bùng nổ oa oa, đẩy bạn của mình cùng người khác ra, hết lần này tới lần khác không chọn mình.
Nói lời vô ích, đần độn mới tự chọn mình ấy!
Chu Dật thản nhiên quét phòng học một vòng, cuối cùng dừng một chút, ánh mắt chuyển qua phía tôi.
Thiếu chút nữa tôi đập đầu xuống đất.
Nhưng không ngờ không tránh được ma chưởng của người này: “Nếu không có người tự nguyện, vậy chúng ta mời học sinh tiến bộ nhất trong khoảng thời gian này lên biểu diễn đi, Chu Đạm Đạm.”
“Ha ha ha ha ha ha. Tốt tốt!”
“Hay quá, thầy không biết chứ, bạn ấy là một ngôi sao hài hước đấy ạ!”
“Đúng Đúng, kêu Chu Đạm Đạm lên biểu diễn đi.”
Trong lòng tôi nổi lên một ngọn lửa, bên ngoài cũng đã vọt ra một lớp ngoài cùng của ngọn lửa, thật muốn đá cái tên lừa đảo này đến Iraq chịu chết đi cho rồi!
Vẻ mặt An Nhược không đành lòng vỗ vỗ tôi: “Đi đi nhóc, nghĩ thoáng chút, đừng để bản thân tức chết nhé!”
Nhanh…
Vẻ mặt tôi làm ra vẻ tuỳ ý các người làm cho nhục nhã thế nào, đi lên trên bục giảng, Chu Dật đứng ở bên cạnh tôi, liếc cong góc mắt, sung sướng mà phay tới trên vai của tôi vỗ vỗ: “Trò à, cố gắng lên!”
Vai trái của tôi cảm thấy một cỗ lửa nóng, lòng bàn tay rắn chắc của Chu Dật ép tôi, sau đó buông ra.
Đại não của tôi trực tiếp cắt điện trống rỗng…
Một đám không tim không phổi ở phía dưới bắt đầu ra lệnh: “Làm đi Chu Đạm Đạm, một người cười khúc khích nào.”
“Hắc hắc hắc hắc hắc…” Hai mắt của tôi vô thần, ánh mắt si ngốc, thoải mái mà hoàn thành kiểu cười khúc khích.
“Nữa đi, tới kiểu cười thục nữ!”
Đơn giản, đem kiểu dáng ở nhà của tôi ra nữa là được.
Tám kiểu cười, tôi liền hoàn thành trọn vẹn.
“Nữa đi, nữa đi, cười nhạt khinh thường đi!”
Tôi liếc nghiêng hai mắt, mặt không chút thay đổi, nhếch khoé miệng.
— cười nhạt khinh thường.
Hiện tại nếu có người đi ngang qua cửa lớp tôi, sẽ thấy một cô gái đáng thương đứng trên bục giảng bị một đám người điên cuồng phía dưới chỉ đích danh bán rẻ tiếng cười…
Còn có một ông thầy ở bên cạnh đang vỗ tay hăng hái hơn…
Đây là hình ảnh động kinh cỡ nào ây…
Dù sao thì chỉ cần tôi cười, phía dưới liền tức khắc cười rộ lên, cuối cùng là cười châm biếm, ngay cả con mắt tôi cũng giật giật, một bầy vô lại này đều cười.
Shit, bố mày cười tốt như vậy sao?
Tôi trước đây sao lại không phát hiện ra mình là một ngôi sao hài hước nha…
Nhìn bộ mặt cứng ngắc của tôi, gần như kề cận cái chết, cái thằng ngốc X thầy giáo Chu Dật này rốt cuộc cũng ngăn lại một bầy người điên kia, để cho tôi quay về chỗ ngồi, sau đó đắc ý dào dạt nói với mọi người rằng: “Xem ra lớp chúng ta đúng là ngoạ hổ tàng long, xem ra sau này thầy phải khai thác tiềm chcác em nhiều hơn đây.”
Tôi đánh… Thầy, tôi hận ông!!!
Lúc ăn trưa cùng Lăng Linh và An Nhược, Lăng Linh dường như nhớ tới cái gì, hỏi tôi: “Chúng tớ, còn có bọn Lục Hạo mời thầy Chu đi ăn tối, cậu tới chứ?”
An Nhược lập tức nói tiếp: “Cậu phải đến, thầy Chu đã giúp đỡ cậu nhiều mà, cậu xem hiện tại cậu sống gương mẫu này.”

“Các cậu sao lại đột nhiên mời thầy đi ăn vậy?”
“Thầy tới cũng đã nửa học kì rồi, tất cả mọi người đều thích thầy như vậy, môn học của thầy lại dạy rất hay, chúng tớ nghĩ nên mời thầy đi ăn cơm chứ, xem như là cảm ơn đi.”
“Ờ… Được rồi.”
“Được, ngày hôm nay tan học buổi chiều chúng ta chờ thầy Chu cùng đi.”Đản Đản thẹn thùng
Lúc gần tan học buổi chiều, tôi ngồi xung quanh một đám người, toàn bộ đều đang thảo luận nên mời Chu Dật ăn gì, thực ra tôi cảm thấy long trọng như vậy để làm gì, cũng không phải là mời thủ tướng ăn.
Một tiệm ăn nhỏ sạch sẽ tiện nghi một chút không phải đã giải quyết được vấn đề rồi sao, cần gì phải ra quân ồ ạt như thế.
Nhưng mà tôi không dám phát biểu, cái nhìn của tôi sáng suốt như vậy, tôi sợ tôi sẽ bị cả lũ đánh mất, dựa theo những người khác nói là không thể thờ ơ với thầy Chu, muốn cho anh ta sinh ra một loại cảm giác giống như ở nhà.
Đối với việc này, tôi không nói gì.
Bọn họ thảo luận suốt từ tiết một, tập hợp khoảng bảy tám cuối cùng có một kết quả.
Sau khi tan học, chúng tôi, sáu bảy người cùng nhau đứng trước cổng trường chờ thầy Chu vĩ đại của chúng tôi.
An Nhược và mấy nữ sinh khác vô cùng hưng phấn, cố suy nghĩ xem lát nữa ăn cơm sẽ hỏi một chút về sinh hoạt cá nhân của thầy Chu như thế nào, ví dụ như: Có bạn gái chưa…
Lăng Linh và tôi dựa vào thân cây, đợi không bao lâu liền thấy Chu Dật từ bên trong đi ra.
Nhìn xa xa, bước chân của anh ta dường như rất nhàn nhã, khoé mắt đuôi lông mày đều lộ ra cốt cách cao quý, học trò cùng đi bên cạnh anh ta tạo nên một sự đối lập rõ ràng.
Anh ta đến gần chúng tôi, khẽ cười: “Các em chờ lâu rồi.”
Lục Hạo cợt nhả xua tay: “Không lâu đâu ạ, không lâu đâu ạ, vài giờ mà thôi. Thầy ơi, thầy đoán chúng em mời thầy ăn gì ạ?”
Anh ta buồn cười lắc đầu: “Không biết. Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện?”
Lục Hạo khoác vai anh ta như người anh em: “Thầy, thầy thích ăn món cay Tứ Xuyên không ạ?”
Chu Dật đi bên cạnh hắn: “Thế hả, sao nào? Muốn mời thầy ăn món cay Tứ Xuyên ư?”
Đám An Nhược đi tới cười nói với Chu Dật: “Thầy, chúng em dự định mời thầy ăn ở nhà hàng Tuấn Hào ạ.”
Chu Dật nhíu mày, có chút kinh ngạc.
Không đợi anh ta lên tiếng, tôi khì khì nở một nụ cười: “Đối diện là ‘Món cay’ đó ạ?”
“Ha ha ha ha ha ha …”
Vài người đều cười rộ lên, Chu Dật cũng theo đó mà cười vài tiếng, một đôi mắt phượng không đứng đắn liếc trộm tôi, tôi trừng mắt liếc anh ta, quăng đi quá mức… Đi.
Nhà hàng Tuấn Hào là một nhà hàng hải sản có tiếng, giá cả rất cao, một lần ăn cơm phải trả ba bốn nghìn tệ kể ra là vẫn bình thường, mà ‘Món cay’ đối diện với nó lại là tiệm ăn món cay Tứ Xuyên chính cống, điều kiện không tồi, giá cả cũng phải chăng, quan trọng là… Mùi vị đặc biệt chính cống.
Chu Dật thích thú dạt dào sờ đầu: “Các em hôm nay là chủ xị, các em là người quyết
“Yeahhh ~~ thầy Chu muôn năm.”
An Nhược giả bộ suy nghĩ cẩn thận trong đầu, nói với Chu Dật rằng: “Món cay cách trường chúng ta không xa, thầy này chúng ta đi bộ qua đó thế nào ạ?”
Chu Dật đương nhiên là vui vẻ đồng ý.
An Nhược quay đầu nhìn tôi nháy mắt mấy cái, trong mắt hoàn toàn đều là hưng phấn.
Trường học cách ‘Món cay’ quả thực không xa, hơn nữa trên đường đi cây xanh rất nhiều, kèm theo ánh nắng chiều tà trên lối đi bộ như vậy, cười đùa thoải mái mà đi dạo vẫn có thể xem là một chuyện trẻ con vui vẻ.
Mấy học sinh nam cao to vây quanh Chu Dật đi phía sau đám nữ sinh chúng tôi, Chu Dật vẻ mặt ôn hoà cùng bọn họ trò chuyện bóng đá, thậm chí còn tán gẫu về game online.
Tôi âm thầm thè lưỡi, không nghĩ tới Chu Dật cũng thích chơi trò chơi.
Lăng Linh, An Nhược và tôi đi cùng một chỗ, An Nhược kéo tôi, kề tai tôi nói nhỏ: “Thầy Chu càng nhìn càng đẹp trai nha.”
Tôi cố ý quay đầu muốn nhìn Chu Dật, không nghĩ tới thoáng chốc ánh mắt đối diện của anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, tôi vội quay đầu lại, đánh mắt qua loa qua An Nhược: “Cũng không tệ lắm…”
“Này, Chu Đạm Đạm.”
Một học sinh nam phía sau gọi tên của tôi, tôi quay đầu lại nhìn, hắn cười tủm tỉm tiến lên trước hỏi tôi, âm thanh đặc biệt lớn: “Thành tích của cậu tiến bộ nhanh như vậy, cậu chuẩn bị cảm ơn thầy Chu như thế nào đây?”
Tôi ngượng ngùng a một tiếng, cào cào tóc, nhìn mắt Chu Dật: “Cùng lắm thì tý nữa kính thầy Chu mấy chén đi.”
“A a được. Đây là chính cậu nói đấy nhé.”
Chu Dật khẽ nhếch khoé miệng: “Coi như hết, con gái thì uống ít rượu chút.”
Tôi quay đầu không nhìn anh ta, trong lòng thầm mắng: “Không phải sợ tôi uống say lại tới quấy rầy anh ta sao?”
An Nhược nháy mắt, đâm đâm cánh tay của tôi, tôi biết cô nàng có ý gì, mặc kệ cô nàng cùng Lăng Linh đi nhanh về phía trước....
« Trước1...2425262728...63Sau »

* Tải game 18+ Hót nhất

Bình Luận Bài Viết




Tìm Kiếm
bạn đang xem Thầy Ơi Em Ghét Thầy bạn có thể xem thêm thay oi em ghet thaythay oi em ghet thay còn nữa nè

Thầy Ơi Em Ghét Thầy v2

đang cập nhật thêm

tcm
100/ 100 100 bình chọn
Lời hứa dưới anh ban mai

TÁC GIẢ: Nguyễn Tú Bình * Lâm Nhã Băng ( junny): 18 tuổi … chưa ai biết mặt + Tính cách: dễ gần ,thân thiện...

Mối Tình Đầu và Bạch Mã Hoàng Tử

Tác giả: $aki Đánh giả theo độ tuổi: Thôi bỏ qua mục này đi, kiểu gì mà mọi người chả đọc tiếp :v Thể...

Anh là đồ ngốc chứ không phải em

Anh là đồ ngốc chứ không phải em Em nở một nụ cười và nghiêng người đặt xuống đôi môi còn lem ít máu của anh một...

Đương Gia Cách Cách

•Đương Gia Cách Cách Tóm tắt truyện: Nghe nói Long gia giàu có sung túc một phương, là đại phú hào, mỗi ngày đều thu vào...

Thật Xin Lỗi , Cút Thôi.!

•Truyện Thật Xin Lỗi , Cút Thôi.! Truyện THẬT XIN LỖI, CÚT RỒI! Tác giả: Tác giả: Duyệt Vi Chương 1: Hề Hề bỏ trốn...

Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến ĐauThương

•Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương Tác phẩm : Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương Tác giả : Mộ Hạ Tình yêu...

1234...111213»
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00047s. Bản quyền © Kênh Đọc Truyện
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen wap truyện

XtGem Forum catalog