wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện 18+
Bây Giờ 12:04,Ngày 01/05/26
new Các Bạn Truy Cập Wap theo Tên Miền KenhDocTruyen.Com Nếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. Kenhdoctruyen.com là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc.
>

Người Đàn Bà Bị Bán - Quách Tiểu Mạt - Full

» Thể loại: Truyện Ngôn Tình
» Lượt xem: 31247 Views


Thế nhưng, nghĩ lại chuyện ban nãy, lúc đi từ nhà vệ sinh về phòng tôi đã cố tình tránh xa gian phòng phía tây, khoảng cách từ chỗ tôi đến cửa sổ phòng anh còn rất xa, hơn nữa bản thân tôi lại đi đứng rất cẩn thận, hoàn toàn không gây ra tiếng động gì, thêm nữa tiếng mưa tí tách bên ngoài có thể át đi tiếng bước chân của tôi, mà anh trai tôi lúc đó lại đang thân mật với Lan Lan ở căn phòng trong gian nhà phía tây, vậy thì khả năng phát giác ra tôi là không cao. Huống hồ bản thân tôi không hề lại gần cửa sổ phòng anh, lúc nãy anh lại chửi kẻ nào nhìn lén qua cửa sổ, lẽ nào người mà anh chửi không phải là mình mà là một người khác? Thế nhưng, người đó là ai? Anh cả đã tìm khắp sân rồi mà có thấy ai đâu? Không phải là anh thần hồn nát thần tính chứ nhỉ?

Theo những hiểu biết của tôi về anh cả bấy lâu nay, mặc dù thường ngày anh không thích nói chuyện, tính tình cổ quái, nỏng nảy, nhiều khi hành động không được lí trí thế nhưng xưa nay anh không bao giờ suy diễn, nghi ngờ người khác, không phải tận mắt hoặc tận tai nghe thấy, nhìn thấy thì anh tuyệt đối không bao giờ lên tiếng. Anh là một người chỉ tin vào những điều mắt thấy tai nghe chứ không phải là một kẻ đa nghi.
Hơn nữa, anh cả mặc dù tàn phế nhưng lại là một người thính tai sáng mắt, đầu óc nhanh nhạy, thông minh, tính tính thô lỗ nhưng làm việc rất cẩn trọng, nếu không sự nghiệp của anh sao lại phát triển đến như vậy. Lúc nãy anh gào thét, chửi bới có kẻ nhìn trộm ở ngoài cửa sổ chắc chắn là có vấn đề gì rồi.
Nếu như lúc đó thật sự có người ở trong sân thì chắc chắn người đó xuất hiện sau khi tôi vào nhà vệ sinh rồi. Tôi ngồi trong nhà vệ sinh lâu như vậy, lúc về phòng đầu óc quay cuồng, chẳng hề để ý đến chuyện trong sân có người hay không, mà cái người đó rất có thể sau khi phát hiện ra tôi đã lập tức bỏ trốn. Lúc anh cả phát hiện ra bên ngoài cửa sổ có người thì lại đúng vào lúc tôi đang đi vào phòng, còn cái người nhìn trộm đó đã bỏ trốn từ lâu rồi!
Nghĩ đến đây tim tôi lại đập liên hồi. Tôi ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, màn mưa đen sì bao trùm không gian, đen đến mức xòe tay ra chẳng nhìn rõ năm ngón. Đột nhiên tôi lại nhìn thấy một cái bóng ma mị thấp thoáng trong màn mưa, nó đứng một lúc trước cửa sổ phòng anh rồi đi về phía nhà lớn của bố mẹ, sau đó biến mất nơi góc khuất bên hông nhà lớn...
Tôi bỗng thấy gai người, trán toát mồ hôi hột, vội vàng kéo rèm cửa xuống rồi chui tọt vào trong chăn, trùm chăn kín đầu không dám thò mặt ra ngoài.
Sáng hôm sau, trời đã bắt đầu hửng nắng, không biết là anh cả đã ra ngoài từ lúc nào. Mẹ đang đứng ở ngoài cửa sổ gọi tôi ra ăn cơm. Tôi còn chưa tỉnh hẳn sau cơn ác mộng khủng khiếp ngày hôm qua, toàn thân ê ẩm đau nhức, chân tay rã rời.
Tôi nằm ì ra ở trên giường chẳng muốn động đậy, nhưng lại vẫn ôm nỗi lo không biết Lan Lan giờ ra sao, tối qua cô ấy sốt cao như vậy, lại bị anh cả giày vò suốt cả đêm, thật không biết có chuyện gì không nữa?
Phải đấu tranh mãi tôi mới ra được khỏi giường, người lâng lâng đứng chẳng vững, đang đi mà tôi cứ ngỡ như đang bay, cứ như thể có một con gió nào đó đang thổi bay tôi lên không vậy. Cố chấn áp tinh thần kiệt quệ của mình, tôi mở cánh cửa phòng, nhìn thấy ánh mặt trời lấp ló đằng sau đám mây, bầu trời quang đãng trong mắt tôi giờ cũng trở nên âm u...Trong phút chốc tôi vẫn chưa thể thoát khỏi đám mây mù ám ảnh tối qua.
Lén lút đưa mắt nhìn sang căn phòng đối diện, phát hiện cửa phòng anh khép chặt, cũng không biết Lan Lan đã tỉnh dậy chưa? Rất muốn sang xem Lan Lan như thế nào rồi, thế nhưng nhớ lại bộ dạng hung hăng của anh cả ngày hôm qua, tôi bỗng thấy chột dạ. Ngay chính bản thân tôi cũng không biết hành động chiều qua của mình có lỗi với anh hay không nữa?
Mẹ bê đồ ăn sáng sang phòng cho Lan Lan, vừa vào phòng chưa được bao lâu đã vội vã chạy ra. Tôi với bố đang ngồi ăn sáng, thấy mẹ hốt hoảng chạy lại gọi: - Bố nó ơi, mau qua đây xem sao, vợ Kim Quý hình như không ổn rồi!
Nghe mẹ nói tôi lại thấy hoảng, vội vàng đứng bật dậy. Cánh tay cầm đũa của bố chợt khựng lại trong không trung, cái miệng đang nhai tóp tép cũng dừng lại. Lúc này mẹ đã vào đến nơi.
- Bố nó à, sao ông còn ngồi ngây ra đó, trong nhà có người đang nguy hiểm đến tính mạng kia kìa! - mẹ hốt hoảng giậm chân.
Bố nặng nề đặt đôi đũa xuống bàn, cố gắng nuốt hết những thức ăn đang nhai trong miệng xuống, khuôn mặt tái xanh, cổ đỏ bừng lên, những mạch máu đỏ vằn trong mắt: - Đều là do cái thằng súc sinh ấy gây ra nghiệp chướng. Chuyện mất mặt do nó gây ra cứ để nó tự xử lí đi, không ai đi sau mà lau đít cho nó được! - nói rồi bố chẳng buồn ăn cơm nữa mà đi thẳng về phòng.
Nhìn thấy thái độ dửng dưng của bố, mẹ lại càng hoảng loạn. Mẹ chồm đến nắm chặt lấy cánh tay tôi, giọng nói run rẩy: - Kim An ơi, anh cả con không có ở nhà, chị dâu con lại đang bất tỉnh nhân sự, mẹ gọi nó cả buổi mà chẳng có chút phản ứng gì, mẹ sờ người nó thấy lạnh ngắt, chỉ còn lại hơi thở thoi thóp thôi, chúng ta mà không lo cho nó thì không xong đâu!
Mẹ vừa nói dứt lời tôi liền chạy như bay vào gian nhà của anh cả, lao thẳng vào phòng ngủ. Cánh cửa phòng ngủ mở toang, tôi lập tức nhìn thấy Lan Lan đang nằm im bất động trên giường.
Tóc của Lan Lan rối tung, trên người chỉ đắp có một cái chăn mỏng, nằm ngửa bất động trên giường. Tôi đã đứng ở đầu giường nhưng chẳng thấy cô mở mắt ra.
Tôi hốt hoảng ghé sát tai vào mặt Lan Lan, chỉ nghe thấy tiếng thở rất yếu ớt, đưa tay lên sờ trán thấy trán Lan Lan lạnh ngắt.
Lúc này mẹ đã đứng bên cạnh tôi, khuôn mặt lo lắng nhìn tôi.
- Mẹ, chị dâu tối qua đã lên cơn sốt cao, chắc chắn là bị sốt nên mới thành ra thế này, chúng ta phải đưa chị lên bệnh viện huyện ngay!
Mẹ gật đầu lia lịa, giục tôi mau chóng đưa Lan Lan đi bệnh viện. Bệnh viện huyện cách thôn tôi mấy kilomet đường núi, tôi lo Lan Lan không thể cầm cự được đến lúc đó nên quyết định sẽ đưa cô đến trạm y tế trong thôn trước để họ cấp cứu sơ qua rồi mới chuyển lên bệnh viện huyện.
Tôi cúi xuống định bế Lan Lan đi, mở chăn ra mới phát hiện ra cô không mặc quần áo, cơ thể trắng nõn nà, lồ lộ hiện ra
trước mặt tôi, tôi hoảng hốt giật lùi lại sau mấy bước, miệng lắp bắp: - Mẹ... mẹ... mặc quần áo cho chị dâu trước đi!
Mẹ nhìn Lan Lan nằm yên trên giường, vội vàng kéo chăn đắp lại cho cô rồi quay lại bảo tôi: - Kim An, chị dâu con giờ thành ra thế này, mẹ làm sao mặc quần áo cho nó được? Con cứ dùng chăn quấn lấy người chị rồi đưa chị đi bệnh viện đi!
Bởi vì tình hình trước mắt quá khẩn cấp, tôi cũng không hiểu mình lấy sức ở đâu ra để bế Lan Lan chạy thẳng một mạch đến trạm y tế thôn. Lúc đặt Lan Lan xuống tôi mới phát hiện ra toàn thân mình ướt đẫm mồ hôi, hai chân mềm nhũn chẳng còn chút sức lực.
Tôi vừa thở dốc vừa thuật lại tình trạng của Lan Lan cho bác sĩ Kim Nhất Thủ nghe rồi bảo bác sĩ mau mau chẩn đoán bệnh tình của Lan Lan. Kim Nhất Thủ nghe tôi nói qua về tình hình của Lan Lan liền cúi xuống nghe hỏi thở của cô, đưa tay lên sờ trán cô rồi kéo tay cô ra kiểm tra mạch đập. Cuối cùng Kim Nhất Thủ cau mày nói: - Bệnh nhân vì sốt cao quá lâu lại gặp phải kích thích dữ dội khiến cho khí huyết không lưu thông, gây ra tình trạng này đấy! Tình trạng hiện giờ của bệnh nhân vô cùng nguy hiểm, ở đây chúng tôi không thể chữa trị cho cô ấy được, các người mau mau đưa cô ấy đến bệnh viện huyện điều trị đi! - nói rồi bác sĩ lắc đầu thở dài, vẻ mặt ngao ngán và bất lực.
Đúng lúc ấy thì mẹ tôi cũng chạy đến nơi, vừa kịp nghe được những lời bác sĩ nói, bà vừa thở hồng hộc vừa lên tiếng cầu xin: - Bác sĩ Kim, ông chính là thần y của thôn Kim Gia này, con dâu của tôi yếu lắm rồi, làm sao mà chịu nổi quãng đường xa xôi như thế? Cầu xin ông hãy cứu lấy nó, xin ông hãy giữ lại tính mạng cho nó!
Bác sĩ Kim nghĩ ngợi một hồi rồi nói: – Nếu như cô ấy tỉnh có thể cho cô ấy uống một chút nước lọc, giờ cô ấy đang bất tỉnh nhân sự, mặc dù là do sốt cao gây ra nhưng chân tay lại lạnh ngắt, tôi cũng không dám cho uống thuốc hạ sốt nữa. Tôi thấy hay như thế này đi, tôi sẽ tiêm cho cô ấy một mũi trợ tim, tăng cường sức đề kháng của bệnh nhân, các người mau chóng sắp xếp đưa bệnh nhân đến bệnh viện huyện cấp cứu, nếu kéo dài thêm có thể nguy hiểm đến tính mạng đấy.
Bác sĩ Kim đã nói như vậy chứng tỏ bệnh tình của Lan Lan vô cùng nghiêm trọng. Đã đến nước này mẹ đành phải nghe theo sự sắp xếp của bác sĩ. Bác sĩ vừa chuẩn bị tiêm thuốc trợ tim cho Lan Lan vừa kéo tay tôi hỏi: - Cậu có biết lái xe không?- tôi vội vàng gật đầu.
- Xe nhà tôi đã đỗ ở trong sân , cậu vào lái xe ra cổng trạm y tế trước, lát nữa tôi sẽ cùng hai mẹ con cậu lên bệnh viện huyện một chuyến!
Tôi vội vàng đến nhà bác sĩ Kim đánh xe ra, nghe thấy mẹ đang luôn miệng nói cám ơn bác sĩ Kim. Ông bác sĩ này không những là một bác sĩ tận tình khám bệnh, kê đơn thuốc cho bệnh nhân mà còn là một người rất đôn hậu, hiền từ.
Bác sĩ Kim năm nay ngoài bốn mươi tuổi, thân hình thấp béo, khuôn mặt hiền từ, là một bác sĩ đúng nghĩa ở thôn Kim Gia này. Thực ra tên thật của ông không phải là Kim Nhất Thủ, bởi vì ông hành nghề y ở thôn Kim Gia này đã bao nhiêu năm, rất giỏi trị những căn bệnh vặt như đau đầu, sốt cao, chưa từng bó tay bao giờ nên người trong thôn mới xưng tụng ông là Kim Nhất Thủ, ý nghĩa là cao thủ trị bệnh. Lâu dần người dân quên mất cả tên thật của ông và chỉ gọi ông bằng cái tên Kim Nhất Thủ đó....
« Trước1...678910...62Sau »

* Tải game 18+ Hót nhất

Bình Luận Bài Viết




Tìm Kiếm
bạn đang xem Người Đàn Bà Bị Bán - Quách Tiểu Mạt - Full bạn có thể xem thêm nguoi dan ba bi ban quach tieu mat fullnguoi dan ba bi ban quach tieu mat full còn nữa nè

Người Đàn Bà Bị Bán - Quách Tiểu Mạt - Full v2

đang cập nhật thêm

tcm
100/ 100 100 bình chọn
Lời nguyền Huyết trăng - chap 1

CHAP 1: LỜI NGUYỀN GIA TỘC: Trong sảnh chính của biệt thư Bích gia đông vô cùng. Không chỉ có những cô bác trong dòng họ...

Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh

•Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh Tác giả : Converter: Ngocquynh520 Editor: TiêuKhang Tóm...

Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

•Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn - Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn - Tác giả : Khải Ly, - Thể loại: Ngôn Tình, “Liên quan đến việc...

Cạm Bẫy Của Ái Thê

•Cạm Bẫy Của Ái Thê - Cạm Bẫy Của Ái Thê - Tác giả : Mễ Nhạc, - Thể loại: Ngôn Tình, Tóm tắt truyện: Hắn từ nhỏ...

Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần 2

•Truyện Gia Đình: Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần2 Nguồn: ex04pro..wap.sh Tôi muốn ly hôn (1) “Giang Ly, tôi cuối cùng vẫn...

Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần 1

•Truyện Gia Đình: Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần1 Kết hôn chỉ đơn giản như vậy Tôi quấy quấy cốc cà phê trong tay,nhích...

123456»
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00062s. Bản quyền © Kênh Đọc Truyện
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen wap truyện

XtGem Forum catalog