XtGem Forum catalog
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện 18+
Bây Giờ 13:08,Ngày 01/05/26
new Các Bạn Truy Cập Wap theo Tên Miền KenhDocTruyen.Com Nếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. Kenhdoctruyen.com là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc.
>

Đêm Tân Hôn Đến Muộn

» Thể loại: Truyện Ngôn Tình
» Lượt xem: 17047 Views


Trong lòng bà Khoa vẫn không tin tưởng về Bách Điệp cho lắm, dù rằng bà chưa gặp mặt Bách Điệp lần nào. Nhưng bà cảm thấy cô gái này không đơn giản như Hoài Bảo đã nghĩ. Bằng mọi cách, bà sẽ tìm hiểu cho ra nguyên nhân. Như không để cho Hoài bảo biết ý nghĩ của mình, bà ngọt ngào:
− Con và Bách Điệp đã quan hệ đến mức nào rồi? Có khắng khít lắm không?
− Con và Bách Điệp vẫn chưa vượt qua ranh giới của tình yêu.
Bà Khoa gật gù:
− Vậy thì tốt! Thực tế, chuyện con và Quế Lâm chưa giải quyết xong, nên chuyện con và Bách Điệp từ từ hẵng tính nhé con.
Hoài Bảo gật đầu:
− Vâng, con hiểu! Nhưng con muốn mẹ gặp mặt Bách Điệp một lần, có được không mẹ?
Nghe Hoài Bảo nói vậy, bà Khoa nghĩ: Nếu trực tiếp gặp Bách Điệp, bà sẽ có điều kiện để tìm hiểu thêm về cô gái mà bà không mấy tin tưởng này. Nghĩ vậy, bà dễ dãi:
− Nếu con muốn thế thì hôm nào có dịp dẫn Bách Điệp về cho mẹ biết mặt. Nhưng con vẫn giữ kín mọi chuyện, đến bao giờ con và Quế Lâm đã ly dị xong.
Nghe mẹ nói vậy, Hoài Bảo hỏi luôn:
− Còn chuyện con và Quế Lâm có nên đưa đơn ra tòa không hả mẹ?
Bà Khoa suy nghĩ rồi nói:
− Hãy chờ mẹ một tháng nữa rồi tùy con quyết định.
Hoài Bảo dò hỏi:
− Mẹ sẽ gặp Quế Lâm?
Bà Khoa gật đầu:
− Mẹ muốn dò xét Quế Lâm một thời gian để tìm hiểu rõ tâm ý của cô ấy. Lúc đó mẹ cũng chẳng ép buộc gì, mẹ sẽ tôn trọng sự lựa chọn của con và Quế Lâm khi các con đã lớn và sẽ không trách mẹ nữa.
Tuy nói vậy để lấy lòng tin ở Hoài Bảo, nhưng bà Khoa cảm nhận Quế Lâm thật là đáng thương. Bà luôn có cảm nghĩ chỉ một mình Quế Lâm là cô dâu thảo của bà mà thôiHôm nay Bách Điệp mặc bộ đồ thật giản dị để ra mắt bà già chồng tương lai của mình. Cô đang hạnh phúc khi nhìn mình trong gương thật đơn giản, đây là điều mà hôm nay cô cần phải có. Đi ra phòng khách, cô hỏi Hoài Bảo:
− Hôm nay em mặc đơn giản như thế này có được không anh yêu?
Hoài Bảo vô tư:
− Mẹ chẳng để ý đến chuyện hình thức đâu em ạ.
Bách Điệp nói giọng nhõng nhẽo:
− Nhưng em muốn mẹ có tình cảm với em ngay lần đầu.
Hoài Bảo như giảng dạy:
− Nếu muốn vậy thì em phải ngoan hiền với mẹ thì mẹ mới thích.
Bách Điệp với vẻ mặt bí xị:
− Anh làm như em dữ dằn lắm vậy, thật đáng ghét.
Rồi cô ngồi ì xuống chẳng thèm nhìn Hoài Bảo.
Hoài Bảo năn nỉ:
− Em phải hiểu cho anh chứ! Anh chỉ muốn tốt cho em thôi, nên anh mới nói thật như vậy – Rồi anh nắm tay cô – Đi em, để mẹ chờ!
Bách Điệp vừa đi vừa giậm chân. Cô rào đón:
− Mai mốt anh nói chuyện với em phải ý tứ đó nha, không thì em giận anh luôn đó.
Hoài Bảo trả lời ỉu xìu:
− Anh biết rồi mà, cho anh xin lỗi đi em yêu ạ.
Dừng xe ngoài sân, thấy anh Hải đang rửa xe, Hoài Bảo hỏi:
− Có mẹ tôi ở nhà không anh Hải?
Anh Hải vừa quan sát cô gái lạ, vừa đáp:
− Dạ, có. Bà chủ đang ở trong phòng khách.
Nghe anh Hải nói vậy, Hoài Bảo nắm tay Bách Điệp thân mật:
− Đi em! Đi vào gặp mẹ đi!
Bách Điệp đứng tần ngần với đôi mắt láo liên mà giọng nói thì như ngây thơ lắm:
− Em lo sợ quá anh Bảo ơi!
Hoài Bảo khuyên nhủ:
− Mẹ anh dễ lắm, em cứ an tâm! Còn có anh bên em nữa, em quên rồi sao?
Thấy cử chỉ và lời nói của Bách Điệp, anh Hải bực bội. Xịt mạnh vòi nước vào chiếc xe, anh nói trỏng:
− Chiếc xe này thật đáng ghét!
Không biết Bách Điệp có nghe rõ hay không khi cô đã đi khuất sau cánh cửa.
Bà Khoa ngồi đó với tách trà, Bách Điệp bước vào khoanh tay lễ phép:
− Dạ thưa bác, con mới đến.
Bà Khoa mỉm cười vẻ dễ dãi:
− Ờ, ngồi xuống đi cháu!
Bách Điệp lại lễ phép:
− Dạ, cám ơn bác.
Không chút chậm trễ, Hoài Bảo giới thiệu luôn:
− Đây là mẹ của anh, chắc em mới gặp lần đầu.
Bách Điệp chỉ gật đầu.
Rồi nhìn mẹ, Hoài Bảo nói:
− Còn đây là Bách Điệp bạn của con. Hôm nay cô ấy đến đây để cho mẹ biết mặt và biết nhà ta luôn.
Quan sát Bách Điệp nãy giờ, bà Khoa thấy cô gái có cái gì đó không thật theo cảm nghĩ của bà. Không nóng vội, bà hỏi thăm:
− Hiện nay cháu đang làm gì? Và ở đâu?
Một câu hỏi đơn giản nhưng Bách Điệp cảm thấy khó trả lời. Cô mỉm cười nói nhỏ:
− Dạ, cháu vừa chữa trị đôi chân nên chưa đi làm được – Và cô vừa nói vừa phân tích – Ba mẹ cháu ở ngoại ô thành phố, hai người đã về hưu. Chỉ có một mình cháu ở nhà trong thành phố này.
Bà Khoa nói với vẻ quan tâm:
− Đôi chân cháu đã thật lành?
Bách Điệp chớp chớp mắt, cô cố lấy lòng bà Khoa:
− Dạ, cháu vừa mới đi lại được độ nửa tháng trở lại đây.
Bà Khoa với nét mặt lo lắng:
− Rồi lúc trước ai chăm sóc cho cháu?
Tưởng bà Khoa quan tâm đến mình, Bách Điệp kéo dài câu chuyện:
− Do cháu có đứa bạn thân tên là Hồng Loan, một mình Hồng Loan săn sóc cho cháu khi bị tai nạn.
Bách Điệp vừa dứt lời, bà Khoa hỏi tiếp:
− Cô Hồng Loan tốt bụng kia hiện nay đang làm gì?
Hoài Bảo lên tiếng:
− Hồng Loan đang làm trong công ty của mình – Hoài Bảo giải thích thêm – Hồng Loan cũng học chung trường với Quế Lâm. Quế Lâm cũng có ngỏ lời xin cho Hồng Loan vào công ty mình làm. Và một phần cũng vì tình nghĩa chăm sóc cho Bách Điệp nên con đã nhận cô ấy.
Bà Khoa cười hiền khi nghe Hoài Bảo giải thích, bà nói:
− Con giúp một người tốt đó là điều cần làm, mẹ có trách gì con đâu. Khi nào có dịp, con mời Hồng Loan lại nhà mình chơi. Mẹ rất thích những cô gái tốt bụng như vậy.
Bách Điệp khoe khoang:
− Dạ, Hồng Loan rất vui tính. Bác mà gặp cô ấy, bác sẽ không cảm thấy buồn chút nào.
Để dò hỏi thêm, bà Khoa chăm chú nhìn Bách Điệp, nói:
− Rồi cháu Điệp có dự định đi làm gì không?
Bách Điệp ấp úng:
− Dạ, anh Bảo nói để cho đôi chân con thật hết rồi sẽ tính.
Bà Khoa lại nói thêm:
− Cháu trị bác sĩ nào?
Bách Điệp đáp bừa:
− Dạ, cháu trị tại bệnh viện.
Một mối ngờ vực thành hình trong lòng bà Khoa. Nếu thực tế Bách Điệp bị chấn thương đôi chân nặng như vậy, chẳng lẽ không có bác sĩ riêng, con trai bà thừa khả năng làm việc đó mà. Thật là điều mà bà không thể tin được…
Nhìn thấy Bách Điệp không nghi ngờ nào đối với bà nên bà đã an tâm. Bà làm ra vẻ thân thiện hơn:
− Có rảnh rỗi, cháu ghé qua đây chơi với bác. Bác thường ở nhà có một mình nên nhiều lúc cũng buồn.
Bách Điệp đáp, vẻ mặt rạng rỡ:
− Dạ, nếu bác cho phép, cháu sẽ ghé đây thường xuyên thăm bác cho vui nhà vui cửa.
Bà Khoa lại nhận định tiếp: Bách Điệp quá khôn ngoan, vì thế mà bà không thể tin mọi chuyện xảy ra đơn giản như vậy. Bằng mọi cách, bà quyết tìm ra sự thật. Muốn để cho Bách Điệp tin bà tuyệt đối, bà đứng lên lịch sự nói:
− Con và Bách Điệp ở đây nói chuyện tự nhiên, mẹ vào bảo chị Tư lo cơm trưa.
Rồi bà nhìn sang Bách Điệp, cười thân mật:
− Cháu ở đây dùng cơm với bác nhé?
Bách Điệp tỏ ra ngoan ngoãn:
− Vâng ạ!
Nói xong, bà Khoa đi ra nhà bếp, bà ra lệnh với chị Tư:
− Trưa nay chị nấu cơm cho Hoài Bảo và bạn nó ở lại dùng cơm luôn nhé – Rồi bà phán tiếp – Chị bảo chú Hải lên phòng riêng gặp tôi.
Chị Tư cúi đầu:
− Vâng, thưa bà.
Bà Khoa về phòng với sự sắp xếp trong đầu. Bỗng có tiếng gõ cửa, bà nói vọng ra:
− Hải đấy phải không?
− Vâng! Bà chủ cho gọi con!
Bà Khoa ra lệnh:
− Hãy vào đi!
Hải đẩy cửa đi vào, bà nhắc:
− Đóng cửa lại cẩn thận! – Rồi bà vào thẳng vấn đề – Tôi xem cậu như con cháu trong nhà nên tôi muốn nhờ cậu giúp tôi một việc và phải tuyệt đối giữ bí mật.
Hải ngồi khép nép nơi góc ghế, anh khẽ đáp:
− Vâng, xin bà chủ cứ nói, tôi xin giúp bà hết khả năng của mình.
Với sự tin tưởng, bà Khoa cao giọng:
− Tôi muốn cậu theo dõi chỗ ở của Bách Điệp là cô gái hiện đang ngồi dưới phòng khách bạn của Hoài Bảo và những hành vi hằng ngày của cô ấy, càng chi tiết càng tốt.
Hải tự nhiên hỏi:
− Bà không tin tưởng cô ấy?
Bà Khoa thừa nhận:
− Bách Điệp có nhiều điều làm cho tôi nghi ngờ.
Hải cũng nói theo:
− Tôi cũng thấy cô ấy có vẻ giả dối.
Có vẻ khó hiểu, bà Khoa hỏi lại:
− Cậu cũng có quen với cô ấy à?
Hải nhớ lại lúc nãy:
− Dạ không! Tôi chỉ nghe cậu chủ và cô ấy nói chuyện lúc nãy.
Để gút lại câu chuyện, bà Khoa như ra lệnh:
− Kể từ bây giờ, cậu không cần lái xe cho tôi nữa. Nếu có đi đâu tôi sẽ gọi tắc xi. Nhiệm vụ của cậu là theo dõi Bách Điệp, hằng ngày về báo cáo cho tôi.
Thấy bà chủ có vẻ mệt mỏi, Hải đứng lên:
− Vâng, tôi đã hiểu. Bà có căn dặn gì thêm nữa không?
Ánh mắt bà Khoa mông lung:
− Trước mắt, cậu cứ làm như vậy đi!
− Vâng, thưa bà.
Rồi Hải bước ra khỏi phòng không quên đóng cửa lại cẩn thận.
Còn lại một mình, bà Khoa than thở:
− Hà ơi! Bạn có linh thiêng hãy giúp mình tìm ra sự thật. Bạn có nghĩ như mình không? Bách Điệp chẳng đáng tin cậy chút nào. Còn Quế Lâm nó đã về nhà của bạn ở rồi. Bạn hãy hiểu cho mình và để nó ở đó một thời gian. Mình hy vọng rồi đây mọi việc sẽ tốt đẹp, Quế Lâm vẫn là con dâu của mình như ý bạn và mình mong muốn....
« Trước1...1718192021...23Sau »

* Tải game 18+ Hót nhất

Bình Luận Bài Viết




Tìm Kiếm
bạn đang xem Đêm Tân Hôn Đến Muộn bạn có thể xem thêm dem tan hon den muondem tan hon den muon còn nữa nè

Đêm Tân Hôn Đến Muộn v2

đang cập nhật thêm

tcm
100/ 100 100 bình chọn
Lời nguyền Huyết trăng - chap 1

CHAP 1: LỜI NGUYỀN GIA TỘC: Trong sảnh chính của biệt thư Bích gia đông vô cùng. Không chỉ có những cô bác trong dòng họ...

Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh

•Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh Tác giả : Converter: Ngocquynh520 Editor: TiêuKhang Tóm...

Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

•Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn - Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn - Tác giả : Khải Ly, - Thể loại: Ngôn Tình, “Liên quan đến việc...

Cạm Bẫy Của Ái Thê

•Cạm Bẫy Của Ái Thê - Cạm Bẫy Của Ái Thê - Tác giả : Mễ Nhạc, - Thể loại: Ngôn Tình, Tóm tắt truyện: Hắn từ nhỏ...

Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần 2

•Truyện Gia Đình: Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần2 Nguồn: ex04pro..wap.sh Tôi muốn ly hôn (1) “Giang Ly, tôi cuối cùng vẫn...

Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần 1

•Truyện Gia Đình: Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi phần1 Kết hôn chỉ đơn giản như vậy Tôi quấy quấy cốc cà phê trong tay,nhích...

123456»
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00081s. Bản quyền © Kênh Đọc Truyện
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen wap truyện